Con Đường Oan Nghiệt Đêm khuya khoắt, tiếng chuông điện thoại réo vang cắt ngang giấc ngủ chập chờn của ông bà Minh và Lan. Đầu dây bên kia là giọng con gái út Lan Anh, run rẩy lẫn trong tiếng nức nở: "Ba mẹ ơi... con... con gây tai nạn rồi... nặng lắm... máu me khắp nơi...". Tim hai ông bà như ngừng đập. Cô bé con gái cưng, mới 19 tuổi, đang lao vào vòng xoáy kinh hoàng trên con đường vắng tanh ngoại ô. Vụ va chạm dữ dội với chiếc xe tải khiến chiếc xe con của Lan Anh lật nhào, kính vỡ tan tành, và vài mạng người treo sợi chỉ mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Không chần chừ giây phút nào, ông Minh lao ra khỏi giường, tay run run cầm chìa khóa xe, bà Lan vội vớt đại chiếc áo khoác. Họ phóng như bay trên những con phố tối om, đèn đường vàng vọt hắt bóng dài ngoằng, lòng nóng như lửa đốt. Mỗi cây số là một cực hình, đầu óc quay cuồng với hình ảnh con gái máu me bê bết, cảnh sát hú còi, và những ánh mắt trách móc từ người nhà nạn nhân. Liệu họ có đến kịp để ôm con vào lòng, hay mọi thứ đã muộn màng trên Con Đường Oan Nghiệt ấy? Cuộc chạy đua với tử thần chỉ mới bắt đầu, kéo theo chuỗi bi kịch chồng chất: pháp lý rối ren, lương tâm cắn rứt, và những bí mật gia đình dần phơi bày dưới ánh sáng phũ phàng.