Dưới ánh đèn neon nhấp nháy của ga tàu số 7, mùi mốc meo từ những viên gạch cũ lẫn vào hơi người xô bồ. Dominic đứng đó, cà vạt lệch phía cổ áo Armani nhàu nát. Tay ông siết chặt chiếc điện thoại im lặng - vợ ông đã không gọi lại sau mười hai cuộc nhỡ. Đúng lúc ánh mắt ông dán vào quầng sáng loang lổ trên sàn nhà, bóng dáng người phụ nữ ấy hiện ra như bóng ma vụt qua toa tàu.
Cô ta không giống bất cứ thứ gì ông từng thấy giữa đám đông thành phố này. Tóc bạch kim cắt ngắn sắc lẹm, chiếc váy lụa trắng bó sát như lớp da thứ hai. Nhưng đó là đôi mắt khiến Dominic tê cứng - màu xanh thủy tinh vỡ không chút cảm xúc, như mắt mèo đêm soi bóng con mồi.
"Anh biết không?" Giọng cô chạm vào tai ông lần đầu tiên giữa tiếng động cào xé của tàu vào trạm. "Loài người cứ như lũ gà mải mổ thóc mà quên mình đang trong chuồng." Ngón tay dài khẽ chạm vào cổ tay ông, lạnh ngắt. Mùi vani và tro tàn từ làn da cô xộc thẳng vào khoang ngực Dominic.
Những buổi gặp kỳ quái tiếp diễn như vệt máu loang trên áo sơ mi trắng. Lần nào cô cũng xuất hiện với một "nắm thóc" - khi là tấm ảnh chụp cảnh Dominic tán tỉnh trợ lý trẻ trong bữa tiệc năm nào, lúc lại là file ghi âm cuộc cãi vã giữa ông và vợ ở lễ kỷ niệm mười năm. "Công thức thật đơn giản." Cô cười trong lần gặp thứ năm tại quán bar gần Wall Street, ngón tay xoay ly rượu pha lê. "Chỉ cần ném đúng nắm thóc vào đúng thời điểm, con gà dù thông minh đến mấy cũng sẽ mổ."
Dominic bắt đầu nhận ra các mảnh ghép rời rạc trong câu đố của cô. Dòng nhật ký của mẹ ông - một người da đen nghèo khó di cư từ Alabama lên Brooklyn - đột nhiên xuất hiện trong ngăn két sắt văn phòng. Tấm bằng MBA danh giá của ông bỗng biến thành chứng chỉ giả trên mạng nội bộ công ty. Cô gái da trắng tội nghiệp bị ông sa thải oan năm nào giờ đang ngồi trong ban quản trị tập đoàn đối thủ, nụ cười băng giá như bản sao của người phụ nữ tàu điện ngầm.
Đêm quyết định xảy ra tại penthouse của Dominic. Khi ông đập nát chiếc điện thoại thứ ba trong tuần, cô ta bước ra từ bóng tối phòng ngủ, tay cầm chiếc USB phát sáng xanh như mắt mèo đêm. "Nắm thóc cuối cùng đây." Giọng cô như lưỡi dao cạo lướt qua gáy ông. "Toàn bộ bằng chứng anh nhúng tay vào vụ thâu tóm bẩn của Genesis Corp. Hay anh thích tôi trao nó như món quà ly hôn cho vợ anh?"
Dominic cười, nụ cười gãy vụn của kẻ vừa nhận ra mình không phải chú chuột tinh ranh trong trò chơi. Tất cả những thỏi nam châm quyền lực, địa vị, những cuộc chinh phục tình ái đều chỉ là "nắm thóc" được rải sẵn. Giờ phút này, ông chợt thèm được như con gà mộng quê - chỉ cần một túp lều xiêu vẹo, tiếng gáy vỡ tan vào bình minh, và hạt thóc thật nhỏ nằm yên trên lòng bàn tay đen sạm màu phèn chua.