Bầu không khí im ắng trong căn phòng bệnh viện như vỡ tan khi bà cụ ngước mắt nhìn người lạ mặt trước mặt: "Con... con gái của mẹ về rồi phải không?". Làn son đỏ thắm nở thành nụ cười gượng gạo trên gương mặt trang điểm cầu kỳ của Con Ngoan – chàng trai ấy vốn quen ánh đèn sân khấu, nơi anh là nữ hoàng lộng lẫy với những bộ cánh lấp lánh. Giờ đây, anh xắn tay áo nhung màu tím, chùi vội giọt nước mắt trước khi dịu dàng cầm tay mẹ. Bàn tay gầy guộc của bà vẫn còn hơi ấm quen thuộc năm nào, khi cậu bé ngày ấy được mẹ dắt đi chợ, từng bị mắng vì trộm nhón mấy cây kẹo mút. "Mẹ nhầm rồi, con đây mà" – giọng anh trầm xuống, cố bắt chước tiếng nói của đứa con gái đã bỏ nhà đi biệt tích mười năm. Anh học cách thắt tóc thành bím như trong tấm ảnh mẹ luôn ôm, tập cả kiểu cười khẽ che miệng mà mẹ thường khen "con gái ngoan phải thế". Mỗi chiều, Con Ngoan ngồi bên giường đọc thơ, dù biết mẹ không nhận ra giọng đọc trầm ấm khác lạ. Có đêm bà chợt tỉnh dậy hốt hoảng, anh vội vàng khoác lên người chiếc áo choàng lụa của chị gái – thứ duy nhất còn sót lại trong tủ quần áo cũ. Ngày hai buổi đút cơm, tối đến lại vội về phòng tập kịch để sáng hôm sau hóa thân thành công chúa trên sân khấu. Vết son in hằn trên má mẹ sau nụ hôn chúc ngủ ngon, còn anh thì thầm xin lỗi vào không trung: "Con chỉ muốn mẹ có một đứa Con Ngoan...". Khi chiếc váy dạ hội bị lộ dưới gầm giường, anh nín thở chờ đợi. Nhưng bà cụ chỉ cười hiền hậu, tay run run chạm vào lớp ren mỏng: "Đẹp... con gái mẹ mặc gì cũng đẹp". Trong căn phòng ngập mùi thuốc sát trùng, hai mẹ con họ lần đầu ôm nhau – không cần lớp vỏ hoàn hảo, không phải vở kịch thương tâm. Chỉ còn lại tình yêu nguyên sơ như thuở ấu thơ, khi cậu bé nhún chân trong đôi giày cao gót của mẹ và được bà xoa đầu bảo "Con Ngoan lắm".