Dưới mái hiên lộng lẫy nhưng u ám của phường thêu Yên Vân, gã chủ phường Ngô Liêm là hiện thân của quỷ dữ đội lốt quân tử. Cậy vào quyền thế ngút trời cùng mối quan hệ chằng chịt với giới quan trường, hắn ngang nhiên mượn danh nghĩa truyền dạy tuyệt kỹ thêu thùa để giở trò đồi bại, hủy hoại cuộc đời của biết bao tú nương hiền lành, biến nơi tôn vinh cái đẹp thành địa ngục trần gian.
Khi nạn nhân Lận Như Lan dũng cảm đứng lên tố cáo, nàng không những không đòi lại được công lý mà còn bị quyền lực của Ngô Liêm vùi dập, lăng nhục và vu oan giáng họa. Trong cơn uất ức tột cùng trước sự thối nát của công lý, Như Lan đã chọn cách tự sát để chứng minh sự trong sạch. Dù may mắn giữ được mạng sống, nhưng vết thương lòng và nỗi oan khiên của nàng đã trở thành ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng người bạn thân thiết — Mạnh Uyển.
Không chọn cách liều mạng một cách vô ích, Mạnh Uyển chọn con đường gian nan hơn: nhẫn nhục chịu đựng suốt ba năm ròng rã, âm thầm tích lũy chứng cứ và tìm kiếm đồng minh. Sự kiên trì của cô đã lay động những tấm lòng trắc ẩn, nhận được sự trợ giúp đắc lực từ các trang nghĩa hiệp trong thiên hạ. Đáng trân quý hơn cả là sự trỗi dậy của Cửu Nghĩa Nhân: Yên Vân Tú — nhóm những cô nương từng là nạn nhân bị Ngô Liêm hại đời, nay đã không còn chọn cách trốn chạy hay cam chịu.
Họ biến chính mồ hôi, nước mắt và cả xương máu của những năm tháng tủi nhục thành thứ vũ khí sắc bén nhất; lấy sự nhẫn nại kiên cường làm mưu lược để bài binh bố trận. Bước ra từ đường cùng của số phận, những người phụ nữ tưởng chừng yếu đuối ấy đã đồng lòng vùng lên, từng bước bóc trần và phá tan những mưu mô quyền lực độc ác của Ngô Liêm. Bằng ý chí sắt đá, họ đã tự tay đập tan bóng tối, rửa sạch mọi oan khuất cho bản thân, đòi lại sự tôn nghiêm vốn có cho phận má hồng và trả lại bầu không khí yên bình, trong sạch cho thế gian.