"CỬU VỸ KHÔNG THỂ GIẤU" Thành Mộc Hề chìm trong hỗn loạn khi chủ bộ Hoắc Trung Nhân - trụ cột trấn giữ biên ải - đột ngột biến mất giữa lòng hoàng cung thâm sâu. Chẳng một vết tích, chẳng một lời cảnh báo, như thể hơi thở của ông bị cung tường lạnh lẽo nuốt chửng. Đứng trước nguy cơ phụ thân bị xóa sổ khỏi thế gian, Hoắc Hương Cửu - tiểu thư kiêu dũng của tộc Hoắc - quyết liều mình cải trang làm cung nữ hèn mọn, len lỏi vào mê cung tử sắc nơi chín tầng cấm địa. Nhưng cô nào ngờ, bước chân trót lọt ấy lại giật mở cánh cửa định mệnh, phơi bày bí mật động trời: Phong Mặc Trần - phong thần quyền khuynh thiên hạ, người đang giật dây triều chính - hóa ra chính là hồ li tinh ngàn năm lẩn khuất giữa nhân gian! Một đêm mưa gào gió rú, hai linh hồn định mệnh vụt chạm nhau trong khoảnh khắc trời long đất lở. Cửu Vĩ Không Thể Giấu – chín cái đuôi ma mị ẩn sau bóng áo chầu đẫm máu của Phong Mặc Trần bỗng bùng lên như ngọn lửa oán hận ngàn năm, kéo Hoắc Hương Cửu vào cuộc hoán đổi oan nghiệt: Hồn người gửi trong thân yêu, xác nhân gian nhập thể yêu tinh! Tai ương theo chân họ như bão táp: Cung nữ trẻ mãi chẳng già héo khô trong đêm, giếng ngọc rỉ máu đỏ như mực, hồng hoàng trẻ dại biến thành lão ông da mồi chỉ sau một giấc ngủ… Thành Mộc Hề rên xiết dưới nanh vuốt của thứ quái dị không tên. Phải chăng đại yêu tộc cửu vĩ đang trả thù? Hay chính lòng tham vô đáy của con người chọc giận u linh? Đối đầu thì chết, bỏ chạy cũng không xong, Hoắc Hương Cửu và Phong Mặc Trần buộc phải cùng nhau mở lối giữa màn sương mù tội ác. Kẻ mang nỗi đau mất cha, người giấu vết hận diệt tộc nghìn năm, cả hai dùng tâm tư đối chọi tâm tư, lấy âm mưu đập tan âm mưu. Những vụ án kỳ dị cứ thế phơi mình dưới lưỡi dao trí tuệ: Điệu múa tử thần trong điện Ngọc Hoa, tràng hạt làm từ xương người trong phủ Thừa Tướng, tiếng khóc nửa đêm vọng từ lăng tẩm đế vương đã nhuốm màu cỏ dại… Mỗi manh mối lại vạch ra một mảnh ký ức chôn vùi - kiếp trước họ từng là thanh mai trúc mã đẫm máu, kẻ đâm mũi kiếm đoạt mạng vào tim người, để giờ đây mối tình nhuốm máu ấy lại bén rễ từ hốc xương vẫn đau nhức. Cung điện nguy nga như tấm gương đồng vỡ vụn, phản chiếu những khuôn mặt người không ra người, yêu chẳng thành yêu. Liệu chín cái đuôi óng ánh kia có che hết nghiệt duyên trời định? Và liệu Hoắc Hương Cửu có dám tin vào kẻ thù đã từng khiến nàng chết đi sống lại bảy kiếp trường sinh? Giữa vòng xoáy tranh đấu quyền lực và giải oan nghiệt, Cửu Vỹ Không Thể Giấu – cái tên như lời nguyền rủa, cũng là chìa khóa cuối cùng mở cánh cửa chân tướng động trời hơn cả huyễn tưởng điên rồ nhất…