Dẫn Độ Linh Hồn: Mười Năm. Mười năm đã trôi qua như những dòng nước lặng lẻo, cuốn trôi dấu vết của những cơn giông dữ dội, nhưng không thể gột rửa hoàn toàn ký ức. Tại thành phố Ảo Ảnh, nơi mờ ảo giữa thực và hư, cửa hàng tiện lợi 444 giờ không chỉ là điểm dừng chân cho sự tiện lợi thông thường. Nó trở thành một pháo đài nhỏ, một giao điểm mà ba con người trái tim cùng chung một định mệnh, tuy lạ lẫm mà gắn bó, đã cùng nhau gìn giữ sự cân bằng mong manh giữa cõi sống và cõi chết. Xia Dongqing, với đôi mắt nhìn thấu những thứ tầm thường không thấy và khối óc chứa đầy những tri thức cổ ẩn, chính là linh hồn của nơi đây. Một người đàn ông trầm lặng, hành động không câu dài, chỉ cần một cái gật đầu hay cái lắc đầu là đủ nói lên mọi điều. Bên cạnh anh luôn có Ya, cô gái với nụ cười như ánh mặt trời thoáng qua nơi phố tối, sự tinh tế và lòng trắc ẩn như sợi chỉ vô hình nối anh với thế giới của những linh hồn lạc loài. Họ không phải là đối tác thông thường, họ là người đồng hành, cùng nhau nhúng tay vào những dòng chảy ngầm của vũ trụ. Và giữa họ luôn có Người Canh Gác Đêm. Một bóng tối mang dáng người, nhưng không rõ khuôn mặt, không rõ nguồn cội. Hành động trong thinh lặng, ánh mắt như những because lửa leo lét dưới ngọn đèn hắt ra từ cửa hàng, đủ để cho ai đó nhận ra sự hiện diện đầy quyền năng của anh. Anh chính là khiên chắn, là lưỡi gài vô hình giữ kín những cánh cửa nối liền các cõi, ngăn cháo sự hỗn loạn tràn vào thế giới hữu hình. Công việc này không hẹn mà gặp, là định mệnh mà họ nhận ra từ những năm tháng đầu tiên bước chân vào 444. Họ làm việc như những cơ chế hoàn hảo của một cỗ máy cânby phức tạp. Dongqing nhận diện, Ya thấu cảm và an ủi, Người Canh Gác Đêm gạt bỏ. Những đêm dài trôi qua trong sự chú ý không ngơi nghỉ, từng hơi thở của không gian được lắng nghe, từng chuyển động dù nhỏ nhất của bóng tối được quan sát. Họ là những người gác cổng vô danh giữa hai thế giới, giữa chúng ta và những thứ không ai thấy được. Mọi thứ cứ thế trôi đều đều, đều đặn, một chu kỳ nhịp nhàng và yên tĩnh đến lạ, khiến họ tưởng như công việc mình làm đã trở thành một phần máu thịt của cuộc sống tại nơi này. Cho đến một đêm trăng đỏ rực, máu nhuộm cả bầu trời Ảo Ảnh. Vầng trăng ấy không phải vẻ đẹp thơ mộng mà là một dấu hiệu báo án, một vết nứt ghê gổ tỏa ra từ cõi sâu thẳm. Một âm mưu đen tối, đã lặng lẽ vun đắp suốt mười năm trời, bất ngờ hé lộ đầy tàn nhẫn. Những thứ tưởng được chôn vùi, những lời thề âm thầm, những mối thù và khát vọng bệnh hoạn từ quá khứ xa xôi không chỉ hồi sinh mà còn gieo rắc hỗn loạn. Cân bằng bị đe dọa tan vỡ ngay dưới chân họ, mối nguy không đến từ bên ngoài mà từ chính những kẻ mà họ từng giúp dẫn độ. Cuộc đối đầu khốc liệt diễn ra trong khuôn viên nhỏ 444 và lan rộng ra những con phố đêm của thành phố. Không khí căng như dây đàn, mồ hôi lạnh và nỗi sợ hãi như màn sương đặc quánh. Nhưng giữa hỗn loạn, khi mọi thứ sắp sụp đổ, chính sự hợp tác ăn ý giữa Dongqing, Ya và Người Canh Gác Đêm đã tạo nên một lực lượng không thể lay chuyển. Họ không chỉ chiến đấu để đẩy lùi bóng tối, mà còn để tìm ra gốc rễ của âm mưu, để hàn ghe lại những gì đã vỡ tan. Sau cuộc chiến kéo dài như vĩnh cửu, khi bình minh cuối cùng tan đi màn đêm, ánh sáng yếu ớt ấm áp lại trở về. Hòa bình tạm thời, nhưng cái giá phải trả là sự mệt mỏi đè nặng lên mỗi người, và một nỗi lo toan mới nhen nhóm. Và rồi, dù vầng trăng đỏ đã tắt bóng, sự bình yên chỉ là lớp vỏ mong manh. Những dị thường mới, âm thầm và khó nhận biết hơn, bắt đầu nổi lên trong bóng tối. Chúng không như cơn bão dữ dội trước, mà như những cỏ dại loang loáng, âm thâm bên dưới nền móng ổn định họ vừa cố gắng dựng lại. Những tiếng động lạ vẳng lên khi không một bóng người, những vật thể nhỏ tự nhiên di chuyển lơ lửng, những cảm giác bị theo dõi dù không ai ở gần – những dấu hiệu vi tế như những mảnh vỡ của âm mưu cũ, hoặc dấu vết của một thế lực nào đó khác, đang âm thỉ chờ thời cơ. Mười năm công lao không thể cứ thế lãng phí. Dongqing nhìn xa xăm về phía cuối con phố, đôi ông giàu suy ngẫm; Ya siết chặt cổ tay, cảm nhận những luồng năng lượng rối loạn; Người Canh Gác Đêm lại đứng bất động, bóng đổ dài trên tường như một lời cảnh báo không lời. Dẫn Độ Linh Hồn: Mười Năm có thể chỉ là khởi đầu. Nguy hiểm mới, tinh tế hơn và khó lường hơn, đã len lỏi vào từng góc tối, chờ đợi mợi cơ hội để phá vỡ một lần nữa sự cân bằng vốn mong manh ấy. Công việc của họ, dường như, không bao giờ thực sự kết thúc.