MỞ RỘNG:
Ánh đèn mờ trong căn phòng suite sang trọng khẽ rung lên dưới làn khói thuốc còn vương vấn. Tờ tiền 100 tệ bị vo nát, nằm chỏng chơ trên chiếc khăn trải giường lụa, như lời nhục mạ không cần giấu giếm. Đế Thiếu hất hàm nhìn thứ tiền "phục vụ" đầy mỉa mai ấy, góc môi cong lên một nụ cười lạnh đến rợn người. Cô gái trước mặt hắn đang xỏ giày vội vàng, vẻ mặt lãnh đạm như vừa kết thúc một phi vụ trao đổi tầm thường.
“100 tệ, tiền phục vụ đấy, không tiễn nhé.” — giọng cô ta vang lên chát chúa, thẳng thừng như dao cứa vào lòng tự tôn của kẻ thuộc hàng "cầm quyền" giới thượng lưu này.
Gân xanh trên trán Đế Thiếu giật giật. “Đánh giá ta rẻ rúng thế sao?” Hắn đứng thẳng người, bóng đen bao trùm lấy cô gái đang cúi xuống nơi cửa phòng, “Cả kinh thành này, chưa từng có ai dám xem ta như chỗ giải tỏa sinh lý rẻ mạt!”
Từng bước chân hắn đè nặng lên thảm len, khí thế bức ngạt như bão tố đang nổi lên. “Lợi dụng thiếu gia đây xong, giờ lại toan tính quay lưng?” Hắn chụp lấy cổ tay cô gái một cách thô bạo, lực đạo khiến nàng nhíu mày đau đớn, “Trong lòng bàn tay ta, cô lấy đâu ra bản lĩnh chống đối?!”
Cô gái cười nhạt, đôi mắt phượng nheo lại không chút sợ hãi, chất giọng trầm thấp đầy khiêu khích: “Vì sao không dám? Chẳng phải… thiếu gia cũng đang thèm khát em sao?”
Lửa giận trong mắt Đế Thiếu bốc lên ngùn ngụt. Hắn siết chặt tay, kéo cô gái vào vòng kìm tỏa ngột ngạt, hơi thở phả xuống gáy nàng như lưỡi dao sắc: “Từ giây phút cô leo lên giường ta, số phận của cô đã không còn thuộc về cô nữa rồi. Muốn chạy trốn?” — một tiếng cười khẩy đầy chế nhạo — “Hãy mơ tiếp đi! Trọn đời này, cô chỉ có thể là ‘Đế Thiếu Chuyên Sủng Bá Đạo Thê’ của ta! Dám phản kháng… là cô dám liều mạng!”
Mùi champagne ngọt ngào trên da thịt hòa lẫn mùi máu tanh tưởng chừng như sắp nổ tung giữa hai luồng khí tức đối địch.