Đôi Đũa Lệch
Cuộc đời Ah Wong như tờ giấy trắng bị vò nát. Từ cái ngày tai nạn năm lên bảy, não bộ của cậu chẳng lớn thêm chút nào. Giờ đây, khi đã là đàn ông ba mươi, dáng vóc cao lớn của Đinh Thường Vượng chẳng che được ánh mắt trẻ thơ - ngơ ngác, hồn nhiên, như chú chó con lạc giữa chợ đời. Mẹ cậu thường vỗ vai an ủi: “Trời sinh voi ắt sinh cỏ”, nên anh vẫn sống qua ngày trong căn hộ nhỏ, việc gì khó đã có chú Ba quét đường giúp đỡ. Cuộc sống của Ah Wong chỉ xoay quanh mấy chậu hoa giấy, chiếc radio cũ, và những mẩu bánh mì cháy xém do chính tay anh nướng.
Thể Phong thì khác. Người ta nhắc đến Lăng tiểu thư với đủ thứ mỹ từ: “nữ thần chiến lược”, “sát thủ deal giá”, “con chim hoàng oanh của làng bất động sản”. Cô gái 27 tuổi với bộ suit như dán vào người, nụ cười chuẩn xác đến từng milimet ấy chưa bao giờ biết “dừng lại” là gì. Điện thoại chực chờ trên tay, laptop chực chờ trong túi, đôi mắt nâu sắc lẹm của cô lúc nào cũng như đang quét QR code lợi nhuận. Gặp Ah Wong lần đầu trong thang máy tòa nhà cao cấp, Thể Phong đã nổi điên vì cậu trai khờ khạo này vừa chạm tay làm đổ cà phê lên bộ hồ sơ triệu đô.
“Trời ơi, đũa lệch đến thế là cùng!” – Chị hàng xóm chép miệng sau lần thấy Ah Wong ngồi hì hục tưới cây hộ Thể Phong suốt mười phút, mà toàn tưới lên đôi giày cao gót hàng hiệu của cô. Cái thế giới của cậu chỉ có niềm vơi khi hái được bông hoa vàng, nụ cười hết cỡ khi Thể Phong vô tình khen món canh chua cậu nấu. Ừ, thì đũa lệch thật – một chiếc ngắn củn do khiếm khuyết định mệnh, một chiếc dài hoắt vươn tới tận mây xanh. Nhưng kỳ lạ thay, chúng vẫn gắp được thức ăn.
Mọi chuyện đảo điên từ đêm Thể Phong ôm laptop khóc trong công viên vì thua trận đấu thầu. Chẳng biết trời trăng gì, Ah Wong cứ thế ngồi xuống cạnh cô, đưa ra hộp cơm nguội ngắt mùi dầu mỡ: “Chị ăn đi, đừng khóc nha. Trông chị giống con ếch xanh bị rắn nuốt chửng trong chương trình thiếu nhi lắm!”. Lần đầu tiên, nữ CEO nhận ra mình mệt mỏi đến nhường nào. Trong khi các đối tác tặng cô rượu ngoại đóng bụi, những lời khen ngụy trang bằng đường mật, thì thứ người đàn ông này “hối lộ” cô chỉ là cái gật đầu ngu ngơ: “Ngày mai chị sẽ thắng mà. Vì chị xinh nhất!”. Tình cảm chín lên từ những rung động không tên ấy. Ah Wong mang hoa giấy đến tặng cô mỗi chiều – loại hoa thơm bền, như mối tình chậm mà chắc của anh.
Nhưng sự đời nào đẹp như mơ! Đêm Thể Phong quyết định hẹn hò chính thức, Ah Wong đã xóa sạch bản Excel 3 năm làm việc của cô chỉ vì… muốn chiếc máy tính đỡ “chảy nước mắt” (cậu tưởng đèn báo pin là biểu cảm)! Lửa giận chợt bùng, câu mắng “Đồ não ngắn!” vừa buông ra, Thể Phong đã hối hận. Cô đâu ngờ anh chàng mặt lấm tấm mồ hôi kia đã mất trọn một tuần để dán lại từng tờ note quanh nhà – chữ in to, nguệch ngoạc: “Thứ Hai: Đừng động vào đồ màu đỏ của chị Phong!”.
Đôi đũa lệch vẫn kẹp thức ăn hàng ngày. Có điều giờ đây, Thể Phong đã biết nhặt rau giùm anh khi đũa Ah Wong rơi xuống đất. Còn cậu trai ngốc nghếch thì bắt đầu học cái mới: vuốt ve mái tóc bồng bềnh của cô khi thốt: “Chị giận đẹp lắm, như con mèo hoang trong phim Disney!”. Người đời vẫn lườm nguýt, vẫn mỉa mai “gái khôn trai dại”, nhưng từ lâu, trong căn bếp nhỏ nơi anh nướng khoai mật mỗi tối, họ đã tìm thấy một đôi đũa chung đời.