Ánh sáng neon rực rỡ từ biển hiệu kim cương và túi xách hàng hiệu vẫn lấp lánh, nhưng bầu không khí sôi động, náo nhiệt truyền thống của khu mua sắm Á Đông giờ đây pha lẫn một thứ rung động khác – nỗi lo âu theo từng bước chân. Những vụ cướp cuối cùng không phải là những trò nghịch ngợm của thanh thiếu niên. Chúng được thực hiện với sự lạnh lùng, tốc độ và bạo lực kinh hoàng, gợi nhớ một kịch bản được luyện tập. Các cửa hàng trang sức, những "cửa hàng vàng" nhỏ bé nhưng đắt giá, trở thành mục tiêu. Không có tiếng động lớn, chỉ có sự xuất hiện chớp nhoáng của những bóng người che mặt, những cánh tay cầm theo vũ khí, và trong vài phút, toàn bộ két sắt, những chiếc hộp đựng trâm cài, nhẫn kim cương đã không cánh mà bay. Không ai bị thương, nhưng tinh thần của chủ cửa hàng và người qua đường thì tan nát. Đó là một sự xâm phạm trắng trợn vào lòng đất thiêng liêng của tiền bạc và sự giàu có.
Lực lượng cảnh sát địa phương được huy động toàn lực. Các đội tuần tra tăng cường hiện diện, camera an ninh được giám sát 24/7. Nhưng mỗi vụ cướp lại là một cái bẫy thông minh: chúng xảy ra vào giờ cao điểm nhất, giữa đám đông, khiến việc đuổi theo gần như bất khả thi; chúng chia thành các nhóm nhỏ, tạo cảnh hỗn loạn, rồi tan biến vào các ngõ ngách mà camera không bao quát được. Phương thức hoạt động gợi ý sự phối hợp chặt chẽ, thông minh và có tổ chức cao. Đây không phải tội phạm đường phố thông thường. Đây là một mạng lưới.
Chiến dịch truy bắt của cảnh sát vấp phải bức tường mờ ám. Bằng chứng vật chất gần như không có, ngoài những chiếc mặt nạ bỏ lại. Các nguồn tin thân cận cũng im lặng, bị đe dọa hoặc mua chuộc. Chính trị và lợi ích kinh doanh của khu vực này quá phức tạp, mỗi bước đi đều có thể chạm vào những kẻ mạnh có tầm ảnh hưởng đứng phía sau. Cảnh sát như một người khổng lồ bị trói chân trong mê cung. Họ biết kẻ thù đang hoạt động ngay giữa lòng thành phố, nhưng lại không thể chộp được cái đuôi của nó. Sự bất lực ấy càng làm tăng sự xấu hổ và thất vọng trong đội ngũ. Nỗi sợ không phải là sợ bắn phá, mà là sợ sự bó tay trước một kẻ thù vô hình.
Và rồi, một thông tin đăng tải trên một diễn đàn ngầm với tư cách "bí mật quân sự" lóe lên: "Đội Xung Kích". Không ai biết nguồn gốc, không ai biết thành phần. Chỉ biết rằng đây là một nhóm đặc nhiệm được huy động từ những phần tư nhân, từ những quý tộc và doanh nghiệp gia kiệt sợ mất mát vượt quá con số trên sổ sách. Họ không mặc đồng phục cảnh sát. Họ không tuân theo quy trình thông thường. Họ tồn tại trong những khoảng trống pháp lý, được cấp phép ngầm để "giải quyết vấn đề" bằng mọi giá. Nhiệm vụ duy nhất: dập tắt bọn cướp, bằng cách bất kỳ nào. Không bắt sống, không xét xử. Chỉ có sự thanh trừng hoàn toàn.
Lời đồn về Đội Xung Kích nhanh chóng lan truyền. Nó vừa là lời hứa, vừa là mối đe dọa. Tất cả những người dân và chủ shop trong khu Á Đông đều chung một cảm giác phức tạp. Họ khao khát sự an toàn, khao khát sự trả thù cho những mất mát. Nhưng liệu một thế lực vô danh, hoạt động ngoài tầm kiểm soát của pháp luật, có phải là liều thuốc đắng trị bệnh, hay chính nó sẽ trở thành một thứ bệnh tật mới, một chế độ trị vì ngoài vòng pháp luật trong chính lòng thành phố này? Đội Xung Kích không còn là tin đồn. Nó đã trở thành một hiện tượng, một cái bóng lảng vờn quanh mỗi góc phố đèn neon, là lời thì thầm trong những quán trà đêm khi mọi người nhìn chằm chằm vào bóng tối phía ngoài, tự hỏi liệu "cái bóng" đó có phải là người bảo vệ hay chính là kẻ săn mồi tiếp theo. Cuộc chiến giữa bóng tối và những kẻ xung kích đã bắt đầu, và ranh giới giữa thiện và ác trong cuộc chiến này bắt đầu mờ nhòa.
