Đưa tôi bay, tôi sẽ bay, dù máu loang đỏ bầu trời Trùng Khánh. Thành phố năm ấy rung chuyển dưới làn bom tàn độc của Nhật, tiếng động cơ rú lên từ những cỗ máy sắt thép như tiếng quỷ gầm. Bụi khói mù mịt, mùi thuốc súng nồng đặc xé cổ họng. Trong đống đổ nát ấy, duy nhất bầu trời vẫn là lằn ranh sống chết. Và ở đó, có hắn – phi công át chủ bài với đôi mắt lạnh băng trước đạn lửa.
Hắn cùng đồng đội vắt kiệt từng giọt xăng, lao thẳng vào rồng lửa. Mỗi lần cánh quạt chao liệng, cả chục thân tàu Nhật bốc cháy như đom đóm nát vụn. Người ta gọi những chuyến bay ấy là "đi dạo qua địa ngục". Nhưng khi Zero – loại máy bay thế hệ mới của Nhật – xuất hiện, sân bay chẳng còn tiếng cười. Người người trầm mặc. Những chiếc phi cơ cũ kỹ của họ, trước Zero, khác gì chim sẻ đấu đại bàng?
Nửa đêm trước trận đánh định mệnh, hắn ngồi bệt trên bãi đất trống, viết nguệch ngoạc lá thư tuyệt mệnh. Mực loang đầy trang giấy: "Em yêu, anh lại sắp bay. Lần này, có lẽ chẳng về…". Bầu trời trăng mờ, hắn bất chợt thèm ngửi mùi hoa nhài trong vườn nhà em. "Đưa tôi bay" – hắn thì thầm như lời nguyện cầu cuối – "Cho tôi một lần vẫy cánh giữa lằn ranh sống chết!"
Sáng hôm sau, phi đội Zero phủ kín không phận. Lũ giặc hẳn đắc chí khi thấy chiếc I-16 cũ kĩ của hắn đơn thương độc mã xông lên. Có kẻ còn buông lời nhạo: "Gã điên!". Không, hắn không điên. Tay siết chặt cần lái, mắt dán vào mục tiêu, hắn bật cười. Một tiếng cười gằn đầy máu và nước mắt trong làn đạn xé gió. Hắn biết phép màu chẳng bao giờ hiện ra trên bầu trời này, nhưng đưa hắn bay, chính là lựa chọn duy nhất để ngẩng cao đầu: "Mạng sống à, hãy cháy lên cho rực rỡ!"
Chiếc I-16 bốc lửa như ngọn đuốc lao về phía đội hình Zero. Tiếng nổ kinh thiên động địa. Không có huân chương, không tượng đài, chỉ còn bụi tro tàn lặng lẽ rơi xuống dòng Trường Giang cuồn cuộn. Nhưng giữa khoảnh khắc tan biến ấy, người ta như thấy đôi cánh nào đó vẫn vẫy lên – không phải cánh sắt, mà là cánh tự do. Đưa tôi bay, có khi chẳng phải để sống sót, mà là để nuốt chửng bóng tối bằng chính ánh sáng của lồng ngực mình…