Hãy thử tưởng tượng không khí sôi động đến nghẹt thở trong rạp chiếu phim khi bộ phim hòa nhạc Stop Making Sense lên sóng. Đây không chỉ đơn thuần là một bản ghi lại buổi biểu diễn của Talking Heads ở đỉnh cao sự nghiệp, hay trong chuyến lưu diễn promotion album Speaking in Tongues năm 1983 đầy bão tố. Đừng có ý nghĩa cái cách anh David Byrne bước lên sân khấu một mình, chỉ với một chiếc đàn acoustic và băng cassette nhạc nền, rồi từ từ "xây dựng" nên cảnh quay và tiết mục như một câu chuyện. Mỗi thành viên một một cách đầy ấn tượng - Tina Weymouth với cây bass, Jerry Harrison với cây guitar, và cuối cùng là Bernie Worrell lên với synthesizer - lần lượt gia nhập, tạo nên những tầng lớp âm nhạc dày đặc hơn theo từng giai điệu. Màn trình diễn này đậm chất điện ảnh đến nghẹt thở, không chỉ nhờ vào góc quay đa chiều từ đạo diễn Jonathan Demme mà còn bởi chính cách tổ chức không gian sân khấu: từ chiếc đèn bàn đơn sơ ban đầu, đến hệ thống lo khổng lồ, và đặc biệt là những khối hình khổng lồ rực lửa phía sau. Nhân vật khách mời như Alex Weir (guitar) và Steve Scales (trống) cũng góp phần không nhỏ, tạo nên một dàn nhạc hoành tráng đầy sống động. Giữa những giai điệu không ngừng biến chuyển từ punk-jazz-funk-pop, vũ đạo của Byrne - từ những cử chỉ gượng gạo, "đừng có ý nghĩa" đến những điệu nhảy điên cuồng, đầy năng lượng - và những hình ảnh minh hoạ được thiết kế tỷ mỉ đã khiến toàn bộ show diễn trở thành một trải nghiệm thị giác và thính giác không thể nào quên. Họ đã không chỉ trình diễn những ca-hit mới, mà còn khoác lên mình màu hoàn toàn mới cho tất cả những bản nhạc kinh điển suốt chục năm sự nghiệp, khiến khán giả như được ngược dòng thời gian sống lại lại cả hành trình âm nhạc đặc biệt của ban nhạc một cách mãn nhãn.