Dưới ánh chiều tà loang màu mực tím, sân bóng rách nát ở New England chật cứng tiếng cười nghẹn lại. Hai đội phong trào - những thương gia mập mạp, ông già đầu hói cùng lũ công nhân xây dựng - đập vào nhau những cái vỗ vai tưởng chừng nhẹ hều mà đau thấu xương. Cả bọn biết rõ đây không phải buổi tập cuối tuần thường lệ. Bốn mươi năm sân này thấm mùi mồ hôi, máu và bia rơi xuống đất sét, giờ thành mục tiêu của mấy lưỡi máy xúc đang chầu chực ngoài rào chắn. Khi thằng Joe – thủ môn kiêm chủ tiệm sửa xe – giơ cao quả bóng đất sét nứt vỏ, đám đông quanh sắt gỉ im bặt như bị ai bóp cổ. Rồi nó cong lưng ném phát Eephus chậm rì khiến vợt đối phương vung hụt, mặt mũi thằng đánh bóng nhăn lại như đang ăn phải chanh. "Đồ khốn nạn! ăn gian!" – ai đó gào lên trong tiếng cười rạn vỡ. Lối ném bóng chậm chạp kiểu Eephus từ thời ông cố nội bỗng sống dậy trong khoảnh khắc trớ trêu ấy, quả bóng chới với bay qua vai người đập như lời trêu ngươi số phận. Dọc hàng rào gỗ mục, cụ Sam ngồi thừ người trên chiếc ghế nhựa đã nứt toạc từ mùa World Series ’86. Bàn tay gân guốc cầm lon bia ấm lèo, đôi mắt đang đếm từng dấu vết lõm trên sân – vết xe lăn cán ngang năm con trai ông gãy chân, vũng nước nơi lũ trẻ làng hay đái bậy mỗi đêm hè. Mảnh đất này từng chôn bao chiếc răng sữa, cả đám cưới đổ vỡ, và cú home run duy nhất của đời ông. Bây giờ, nó sắp thành mấy tầng bê tông của Me