Lúc Đó Tôi Đã Chuyển Sinh Thành Slime (Phần 4) Thành phố Tempest không còn là khu định cư lẻ tẻ nữa. Nó đã vươn mình trở thành một quốc gia thực thụ – nơi những loài quỷ, yêu tinh, thú nhân và cả con người cùng xây dựng một tồn tại mới dưới sự dẫn dắt của Vua Quỷ Rimuru. Những con phố lát đá sáng bóng, nơi các thương luân của người nanh vuốt đan xen với những cửa hàng của con người. Tiếng cười trẻ thơ của đám trẻ slime chơi đùa với bé người, mùi bánh mì nướng thơm lừng từ lò của bà mối gnoll hòa quyện với mùi gia vị đặc trưng của elf. Rimuru nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng hài lòng. Giấc mơ về một liên minh thực sự giữa chủng tộc, nơi không có sự phân biệt đối xử, dường như đã cất cánh. Đó không chỉ là một hiệp ước, mà là một trái sống động, đang hít thở. Nhưng hòa bình chưa bao giờ là thứ rẻ mạt. Trên những con đường tươi sáng ấy, bóng ma của quá khứ và sự sợ hãi của nhân loại vẫn len lỏi. Granville Rozzo – một người đàn ông gầy guộc nhưng ánh mắt sắc như dao, cùng cháu gái mình, Maribel, đã đặt chân đến Tempest. Họ không phải để chiêm ngưỡng thành quả. Granville, với tư cách là một quý tộc nhân loại lỗi lạc, người từng chứng kiến những cuộc chinh phạt của quỷ, mang trong mình niềm tin u ám: loài người là loài yếu đuối, và để bảo vệ họ, cần phải có một bàn tay kiểm soát cứng rắn. Trong mắt ông, sự tự trị của Tempest dưới quyền Vua Quỷ chính là một mối đe dọa tiềm ẩn, một quả bom hẹn giờ có thể bùng nổ và hủy diệt thế giới loài người. Maribel, trái ngược với ông ngoại, là một cô gái nghiêm túc và lý trí. Trái tim bà tướng quân của cô đầy tính toán. Cô nhìn Tempest không phải bằng lăng kính của định kiến, mà bằng lăng kính của chiến lược. Cô nhận thấy sức mạnh kinh hoàng của quốc gia này, và sự tinh thần liên minh đầy rủi ro của nó. “Để tránh một tương lai đổ máu,” cô nói với Rimuru trong căn phòng ngai vàng, giọng điệu lạnh lùng như băng, “loài người cần một người bảo trợ mạnh mẽ, một chủ nhân vững chắc. Và người đó nên là chúng tôi, là Granville Rozzo, chứ không phải một thực thể như ngươi.” Cuộc đối thoại không phải là lời mời gọi hợp tác, mà là một tuyên bố chiến tranh thầm lặng. Rimuru, với nụ cười thường ngày, lần đầu tiên cảm nhận được bức tường vô hình mà Granville và Maribel đang dựng lên – một bức tường được xây từ nỗi sợ hãi và tham vọng, tách biệt tương lai mà họ mơ ước. Trong khi Tempest chao đảo trước làn sóng chính trị từ phương Bắc, tại một vùng đất hoang vu lạnh lẽo xa xôi, El Dorado – quốc gia của Vua Quỷ Leon – vẫn lầm lũi theo một nhịp điệu riêng. Nơi đây không phải là thiên đường hòa hợp. Đó là một đế chế của sự cai trị tuyệt đối, nơi sức mạnh chính là thứ duy nhất được tôn sùng. Leon, một kẻ dũng mãnh và độc tài, không có mảy may ý định tạo dựng liên minh với kẻ yếu. Tham vọng của ông lớn hơn, xa hơn. Ông đang âm thầm củng cố quyền lực, tiến hành những thí nghiệm đen tối với ma pháp cổ đại, tìm kiếm một loại năng lượng có thể hòa tan mọi rào cản, kể cả ranh giới giữa các chủng tộc. Trong cung điện bí mật của mình, bên cạnh những cổ vật êm dịu, ông đang nuôi dưỡng một thứ gì đó hoàn toàn mới, một sự thay đổi mang tính bước ngoặt mà ngay cả các học giả của ông cũng không thể lường trước. “Thời đại của những khế ước nhỏ nhen đã qua rồi,” Leon噙 một nụ cười tàn nhẫn nói với bóng tối, “Thời đại của sự tái sinh, của một sức mạnh thuần khiết, đang đến.” Và đúng lúc đó, ở một nơi rất xa, nơi năng lượng nguyên tố cuộn xoáy và ranh giới giữa thế giới trở nên mờ nhạt, một sự kiện kỳ diệu đã xảy ra. Một luồng sinh năng lượng dị thường, chứa đựng tinh hoa của vô số linh hồn và ý chí, đã hội tụ và bùng cháy. Có người nói đó là sự thức tỉnh của một món bảo vật cổ. Có người thì thì thầm rằng đó là tiếng gọi của một vị thần đang quay trở lại. Trong những trận cuồng phong ở sa mạc rộng lớn của El Dorado, hay trong những vùng đất hoang vu bên ngoài biên giới của Tempest, những sinh vật bí ẩn bắt đầu di chuyển, cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang dựng lên. Một “Anh Hùng” mới – nhưng không phải theo cách truyền thống của con người, mà là một hiện tượng, một khái niệm – đã bắt đầu thức tỉnh. Cái bóng của nó vừa mờ ảo vừa rõ rệt, phản chiếu lên những mặt hồ phẳng lặng, gieo rắc một loạt dấu hiệu kỳ lạ trên thiên nhiên. Nó là câu trả lời cho khát vọng của Tempest, là mối đe dọa đối với kế hoạch của Granville, và là một yếu tố chưa lường trước trong cuộc chơi quyền lực của Leon. Bầu không khí trên lục địa trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Rimuru nhận thức được những dấu hiệu ấy, cùng với sự đối đầu ngày càng rõ rệt từ gia tộc Rozzo. Anh hiểu rằng, mộng mơ về một liên minh không chỉ đối mặt với sự phản đối từ bên ngoài, mà còn phải vượt qua chính những rào cản trong tư duy của chính các bên liên quan. Trong khi đó, ở vùng đất xa xôi kia, Leon đang n duy trìn h sự tĩnh lặng đáng sợ, ông chờ đợi, và chuẩn bị. Và cái bóng mới, cái bóng của “Anh Hùng”, cứ lớn dần, như một quả cầu sấm sét treo lơ lửng trên đầu cả một thế giới. Mọi thứ đang chín mùi cho một cuộc đối đầu lớn, nơi những giấc mơ, những nỗi sợ và những tham vọng sẽ va chạm, định hình lại vận mệnh của mọi chủng tộc. Lúc đó, tôi – Slime Vua Quỷ Rimuru – bắt đầu thực sự hiểu rằng: chúng tôi không phải đang định hình một tương lai an bình. Chúng tôi đang đi trên mép của một vụ nổ lịch sử.