Finnick 2: Quái Xù Tinh Nghịch Mọi chuyện bắt đầu từ cái tối Finnick nghịch dại ở Quảng trường Rêu Phủ. Trong lúc chế nhạo bức tượng Thần Gác Cổng bằng cách nhảy tưng tưng trên mũi nó, hắn vô tình giẫm phải Viên đá chủ – thứ đã giữ phép tàng hình của tộc Lùn Bóng Đêm hàng trăm năm. Một tiếng "rắc" khô khốc, ánh sáng xanh lè bùng lên, và từ giây phút ấy, Finnick trơ ra như nhộng, lộ nguyên hình dạng xù xì trước con mắt kinh hãi của cả làng. Thế giới quật lên cơn thịnh nộ Không còn bóng vía tàng hình che chở, hang động Mithril – nơi tộc lùn sinh sống – bị lũ Dơi Đá Mắt Đỏ phát hiện. Chúng lao xuống như bão, quật gãy cột trụ pha lê, hút cạn dòng suối ngầm. Ngay cả chiếc vạc súp bí ngô khổng lồ của bà già Hilga cũng bị đánh cắp – điều khiến cả làng phẫn nộ hơn cả mất mạng! Kristina – Cô nàng khó ưa nhưng dễ mến Kristina túm cổ áo Finnick, nghiến răng ken két: "Đồ lùn ngốc xù! Nếu không lấy lại được phép tàng hình, tao sẽ biến mày thành… chổi!". Tuy vậy, đôi mắt cô vụt dịu đi khi Finnick lần đầu tiên trông… tội nghiệp. Kristina vốn chẳng ưa cái trò nghịch như giặc của hắn, nhưng biết tính Finnick – đằng sau vẻ lì lợm ấy là trái tim dũng cảm (và cái bụng đói hay sôi ục ục). Hành trình xuyên Đầm Lụa Độc Dọc đường, họ bị lũ Cây Nô Xu dọa nuốt chửng – sinh vật Finnick từng trêu bằng cách nhét ớt vào rễ chúng. Kristina phải dâng chiếc mũ giáp bạc quý giá để đổi lấy lối đi. Trong lúc băng qua suối Ngân Hà, Finnick suýt làm hỏng việc khi định… giật râu chú Dái Ngựa Nước ("Chỉ muốn xem nó dài bao nhiêu thôi mà!"). Pháp sư hay tiên rượu? Người họ tìm – Edgar Mắt Sương – lại là ông lão gàn dở sống trong tháp làm bằng… xương cá voi. Để được giúp đỡ, Finnick phải đánh cược thứ quý nhất: chiếc răng khểnh giả làm bằng ngọc xanh – kỷ vật cuối cùng của mẹ. Suy nghĩa một hồi, hắn gật đầu, mắt cay cay: "Răng này… tao nhổ ra mỗi tuần một lần mà! Chả quý!" Khi quái xù tỏa sáng Thật ra, Edgar Mắt Sương cần chính máu của Finnick – thứ chứa phép tàng hình di truyền – để tái tạo Viên đá chủ. Trong lúc phù thủy lẩm bẩm phép thuật, bầy Dơi Đá ập tới. Không còn tàng hình, Finnick nghĩ ra trò lừa bịp thần sầu: giả làm Thần Gác Cổng bằng cách trèo lên vai Kristina, khoác chăn bông và gầm giọng ồm ồm. Bầy dơi hoảng loạn, đâm đầu vào nhau… và bay mất! Hậu truyện Phép tàng hình được khôi phục, nhưng Finnick 2: Quái Xù Tinh Nghịch vẫn để lộ… cái mông khi cười đùa quá trớn. Kristina thở dài: "Tao sẽ may cho mày cái quần tàng hình!". Cả làng nhảy múa dưới ánh trăng, riêng Finnick thì thủ thỉ vào tai Edgar: "Ông làm ơn… nhả Viên đá chủ ra khỏi chân tôi được không? Đau qué!".