Ngày lễ cưới của quái vật, một hôn lễ được lén lút tổ chức trong một nhà thờ đổ nát, đã trở thành màn khai mạc cho một cuộc thảm sát. Tiếng chuông cảnh báo vang lên từ ngôi làng khi người dân, mang theo đuốc và vũ khí thô sơ, tràn về như một cơn lốc cơn giận dữ. Họ không đến để chúc mừng, mà để xóa sổ thứ họ coi là một sự theo đuổi bẩn thỉu, một vết nhơ không thể chấp nhận trên mặt đất của họ. Trong sự hỗn loạn, con quái vật, với bộ lễ phục rách nát và tâm trí mơ hồ, chỉ muốn bảo vệ người phụ nữ duy nhất đã dám đứng cạnh nó. Nhưng số đông quá lớn. Những mũi giáo xuyên qua cơ thể nó, những viên đạn găm vào bộ xương khung bằng gỗ, và cuối cùng, một cây giáo lớn沉浸 trong lồng ngực nó khiến nó gục xuống trước bàn thờ, ánh mắt đờ đẫn nhìn lên mái vòm đầy bụi. Chỉ có làn khói đen từ đám cháy và tiếng la hét vang lên, cô dâu – kẻ được gọi là Frankenstein's Bride – đã trốn thoát. Trong khi bóng dáng những người giết chồng mình tản mát, cô lê bước vào bóng tối của khu rừng, quần áo lễ phục rách bươm dính đầy bùn và máu. Không có giọt nước mắt, chỉ có một sự lạnh lẽo sâu thẳm đang đông cứng tâm trí cô. Tại nơi ẩn náu, dưới sự che chở của những cái cây già, cô lột bỏ lớp vỏ người phụ nữ dịu dàng, để lộ ra một ý chí sắt đá. Lời thề trả thù không phải là những lời nói, mà là một sự quyết tâm được khắc vào từng bước chân, vào từng mũi tên cô chế tạo, vào từng mẩu da người sót lại từ chính đám cưới chết chóc kia. Hành trình của Frankenstein's Bride trở thành một bản điên khúc máu me. Cô không tìm đến bà phù thủy hay học giả nào, mà tự mình mày mò trong các nghĩa trang, tìm kiếm những xác chết tươi nhất, những mảnh vụn từ những kẻ đáng ghét. Trong một đêm trăng đen, dưới ánh lửa đỏ rực từ đống lửa trại, cô thực hiện nghi lễ tối tăm. Không phải với linh hồn yêu đương, mà với ý chí cuồng nộ và một ít sức mạnh tối tăm được rỉ ra từ chính cái chết. Cô hướng dẫn, cô cắt, cô khâu nối những mảnh ghép tàn khốc lại với nhau, pha trộn các loại cỏ dại có độc từ những bãi chiến trường cũ. Khi tia chớp cuối cùng đột ngột xé đôi bầu trời, cơ thể gãy gọn, vặn vẹo của chàng quái vật đã được hàn gắn, hô hấp lại một cách thình lình và đau đớn. Một tiếng gầm trầm thấp vang lên, không phải tiếng động chúc mừng, mà là tiếng thông báo cho một cuộc săn đuổi mới. Hai sinh vật, một bằng xác thịt và sắt, một bằng ý chí và ác ý, bước ra khỏi khu rừng. Frankenstein's Bride dẫn đầu, người phụ nữ–kẻ giết người với một biểu cảm vô cảm trên gương mặt đã bị tro bám. Sau lưng cô, Frankenstein's Monster bước nặng nề, đôi mắt lờ mờ nhưng giờ đây ánh lên ngọn lửa của sự hiểu biết đầy đau đớn và thù hận. Họ không phải là một cặp vợ chồng, mà là một cơn ác mộng được tạo ra từ tro tàn của một tình yêu bị giết. Và dọc theo con đường họ bước, mỗi bước chân đều để lại một vệt máu tươi, một dấu hiệu cho những kẻ đã gieo gió. Họ sẽ gặp gỡ người làng, không phải trong một nhà thờ, mà dưới bầu trời mở, nơi cơn thịnh nộ của họ sẽ đổ xuống như một cơn mưa bạc tử.