Trong một ngôi làng nhỏ heo hút giữa đồng lúa mênh mông, khói bếp lên đều nhưng lòng người thì nguội lạnh. A Quý - chàng trai từng mài đũng quần trên ghế nhà trường rồi lại quay về bám trụ đồng đất - ngày ngày nhìn những chiếc lưng còng của các cụ già, trong đầu cứ văng vẳng lời hứa năm xưa với bà Yunxiang A Niang: "Cháu sẽ sống thật lâu, để cháu còn chăm bà tới trăm tuổi...". Giờ bà đã đi xa, nhưng ước nguyện "bách niên giai lão" ấy vẫn đau đáu trong tim anh.
Một chiều mưa bụi, nhìn mấy đứa trẻ lê dép tỉnh rồi về phố, dân làng rũ rượi thở dài: "Cả đời ta gắn với đồng đất, nhưng liệu mấy chục năm nữa, làng này còn ai?". A Quý bỗng rùng mình. Anh quyết không để ngôi làng chìm vào tuyệt vọng. "Muốn sống lâu, trước hết phải sống vui" - câu nói của người thầy thuốc già vang lên. Như có luồng điện giật, anh đứng bật dậy, đạp chiếc xe ì ạch sang nhà trưởng thôn.
"Bác ơi, cho cháu mượn sân kho hợp tác xã!"
"Mày định làm trò gì?"
"Gala Nông Thôn Của A Quý!"
Tiếng cười giễu cợt nổi lên như ong vỡ tổ. "Thằng này hoang tưởng rồi! Dân quê mình biết gì mà gala với chả hội!". Nhưng A Quý không nao núng. Sáng sớm hôm sau, anh tự tay dán tờ thông báo nguệch ngoạc trước cổng đình: "Lưu ý: Ngày 15 tháng này, Gala Nông Thôn Của A Quý sẽ có: 1. Thi cấy lúa tốc độ; 2. Đấu cờ giữa các cụ; 3. Liên hoan bánh trái tự làm; 4. Tâm sự chuyện trăm năm...".
Lúc đầu, dân làng chỉ đến xem như trò đùa. Nhưng khi thấy A Quý mặt mũi nhễ nhại kê bàn ghế, tự tay bện đèn lồng bằng tre, lòng dần dần mềm lại. Bà cụ Tám 82 tuổi lần đầu tiên sau 10 năm rời khỏi nhà, lững thững mang đến mâm xôi gấc: "Chiều bà lão mày đấy!". Cậu bé 15 bẽn lẽn đặt lên bàn chai rượu táo mèo tự ngâm: "Ông cháu bảo làm từ năm ngoái...".
Đêm Gala Nông Thôn, điều không tưởng đã thành sự thật. Dưới ánh đèn lồng lập lòe, những đôi tay chai sần nắm chặt nhau trong điệu nhảy quanh đống lửa. Những câu chuyện "ngày xưa" của các cụ đượm mùi rơm rạ khiến đám thanh niên ngồi im phăng phắc. Khi A Quý đứng lên ôm cây đàn guitar gỗ cũ kỹ hát bài "Quê Hương" của Triệu Lệ, cả sân kho bỗng òa khóc như mưa.
Sau đêm định mệnh ấy, ngôi làng như được hồi sinh. Người ta thấy lão Cả Sinh - suốt ngày chửi đổng - nay cặm cụi dạy trẻ tập thư pháp trước hiên. Mụ Béo đầu xóm bỗng sáng tạo ra món bánh bao nhân măng tre phủ mật ong rừng, đặt tên "Bách Niên Hương". Còn A Quý thì lặng lẽ mở lớp dạy tiếng Anh buổi tối, nụ cười rạng rỡ hơn xưa. Rồi cái tên "Gala Nông Thôn Của A Quý" chẳng biết tự bao giờ đã thành ngày hội truyền thống ăn sâu vào trái tim mỗi người nơi đây - như mạch nước ngầm ấm áp tiếp sức cho những mầm sống cứng cáp từ những vết nứt khô cằn.