Gấu Boonie: Quay Về Thời Tiền Sử Chẳng ai ngờ, một ngày nắng chói chang, lũ Gấu Boonie nghịch ngợm cùng mấy anh em người Qiang đầu trần lại bị cuốn vào cơn lốc kỳ lạ. Chỉ một cái chớp mắt, cả lũ bay vèo về thời kỳ nguyên thủy – nơi rừng già rậm rạp chạm tận mây, khí trời lẫn mùi đất ẩm cùng tiếng gầm xa xăm vẳng lại. Gấu Boonie tròn mắt ngơ ngác, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy mấy người Qiang tay cầm giáo gỗ, mặt mày lấm lem, đang cúi rạp người dưới tán lá. Bộ tộc nguyên thủy trước mắt họ – những con người da ngăm đen, tóc bện rối, quấn trên mình tấm da thú còn thô ráp – cũng tròn xoe mắt nhìn lại bọn họ như thấy ma... Gấu Boonie, vốn hiếu động, chợt phá lên cười khúc khích khi thấy một bé gái trong bộ lạc đang cố gặm trái cây cứng như đá. Đám người Qiang vội bịt miệng nó lại, nhưng đã muộn. Tiếng cười vang lên khiến cả bộ lạc giật mình, lùi lại hai bước. Thủ lĩnh bộ tộc – lão già râu tóc bạc trắng, ngực đeo chuỗi nanh thú – tiến lên, dò xét bọn họ từ đầu đến chân. Bỗng, lão chỉ tay về phía Gấu Boonie, thứ lông nâu xù xì nhễ nhại mồ hôi, rồi cất tiếng gầm gừ thứ ngôn ngữ kỳ lạ. Thì ra, lão tưởng chú gấu là "thần linh rừng già" hiển linh! Thế là cả bọn được đón tiếp như khách quý. Những ngày sau đó, Gấu Boonie cùng đám người Qiang hòa nhập vào cuộc sống nguyên sơ. Họ học cách nhóm lửa bằng đá lửa, bắt cá bằng tay không trong suối, và cả ... trốn khủng long ăn cỏ mò vào làng kiếm trái cây chín. Gấu Boonie nhanh chóng trở thành "ngôi sao" của bộ lạc, khi giúp lũ trẻ leo cây hái quả hay dùng móng vuốt bới củ mài từ đất. Đám người Qiang đầu trần cũng chứng tỏ bản lĩnh: họ dạy bộ tộc cách tết dây thừng bền chắc từ vỏ cây, hay xếp đá thành bẫy thú tinh xảo hơn. Đêm trăng tròn, khi bộ lạc mở hội lửa tạ ơn thần rừng, Gấu Boonie bất ngờ nhảy vào vòng tròn, chân chú giẫm đất tưng tưng theo nhịp trống da thú. Người Qiang cũng hòa nhịp, họ hét lên những câu hát ngẫu hứng khiến cả bộ tộc reo hò phấn khích. Khói lửa mờ ảo, bóng những con người nguyên thủy nhảy múa quay cuồng quanh chú gấu lấm lem bùn đất – khung cảnh như bức tranh kỳ bí mà chẳng cọ sơn nào vẽ nổi. Rồi cũng đến ngày cơn lốc thần kỳ quay lại đưa họ về hiện tại. Gấu Boonie ôm chặt đứa bé bộ tộc từng cho nó mật ong rừng, còn người Qiang đầu trần nắm chặt tay thủ lĩnh già – kẻ đã tặng họ chiếc răng nanh hổ làm bùa hộ mệnh. Khi trở về, trên cổ mỗi người đều đeo sợi dây thừng tết vụng về, chứng tích của những ngày sống như những kẻ... hoang dã chính hiệu. Gấu Boonie: Quay Về Thời Tiền Sử không chỉ là cuộc phiêu lưu xuyên thời gian. Ẩn sau tiếng cười ấy là nỗi nhớ về một thế giới đơn sơ, nơi con người và thiên nhiên hòa làm một – thứ mà chẳng nền văn minh nào mua được bằng vàng!