Cậu diễn viên Mỹ mắc kẹt giữa những "gia đình thuê" ở Tokyo
Jason lao sang Tokyo với tấm bằng diễn viên bỏ túi và nụ cười lạc quan đặc sệt xứ cờ hoa. Hai năm trôi qua, những vai phụ quảng cáo mì gói và tiếng Nhật bập bõm khiến anh chạm đáy. Tiền tiết kiệm cạn kiệt, mấy buổi casting thất bại khiến anh ngồi thừ trên ghế đá công viên, nhai vội chiếc onigiri lạnh, tự hỏi liệu mình có nên gói ghém ước mơ trở về quê nhà.
Bước ngoặt đến từ tờ rơi giữa đống junk mail: "Công ty Gia Đình Cho Thuê - cung cấp dịch vụ đóng thế người thân theo yêu cầu". "Một trò đùa?", Jason ban đầu nghĩ vậy. Nhưng khi vị giám đốc công ty trầm ngâm đặt trước mặt anh chiếc phong bì dày cộp — ứng trước ba tháng lương — để đóng vai một người con trai Mỹ lai chưa từng tồn tại, mọi do dự tan biến.
Gia đình cho thuê ở Nhật chẳng phải trò mới. Nhưng với Jason, mỗi vai diễn là một vết cắt vào trái tim:
- Làm "cháu trai họ" cho cụ ông 80 tuổi đang chờ ung thư giai đoạn cuối, chỉ muốn được gọi "Ôjiisan" thêm vài lần trước khi nhắm mắt.
- Đóng "em trai" cho CEO trầm cảm sau hai lần tự tử hụt, mỗi lần gặp chỉ biết ngồi im trên băng ghế công viên, đếm từng chiếc lá phong rơi.
- Khoác lên mình vai "bố đơn thân" trong buổi dã ngoại của bé gái 7 tuổi bị mẹ bỏ rơi — đứa trẻ nhất quyết giấu Jason vào album ảnh gia đình như báu vật.
Điều đáng sợ nhất không phải những lớp diễn, mà là lúc Jason thấy mình để thật lòng. Anh vô thức ôm siết cô bé trong vai con gái khi nó khóc vì ngã xe đạp, giọng nói anh vỡ oà khi hứa với cụ ông "Tuần sau con lại đến chơi" dù biết mình đang nói dối. Gia đình cho thuê mở ra một nghịch lý: anh trả tiền để giả vờ yêu thương, nhưng những đồng xu lạnh lẽo ấy lại mua về những khoảnh khắc nồng ấm có thật.
Đêm Jason ngồi giữa căn phòng trọ chật hẹp, nhận cuộc gọi từ CEO lần trước — giờ đã nghỉ việc, hỏi thăm anh bằng giọng điệu của một người anh thực sự — anh hiểu mình đã đánh mất ranh giới. Khán giả đã trở thành người thân, khung cảnh sân khấu hóa nỗi cô đơn của chính mình. Dịch vụ gia đình cho thuê cho anh viên gạch sống sót, nhưng liệu có khiến anh trở thành kẻ đánh cắp cảm xúc — hay chính anh mới là người bị đánh cắp trái tim?