Gia đình Heck (Phần 1) Nằm tại thị trấn nhỏ xám xịt Orson, bang Indiana – nơi mà không có gì đáng chú ý xảy ra và có lẽ cũng chẳng ai mong muốn điều đó – gia đình Heck đang ngày ngày chật vật với cuộc sống bình thường đến mức… chẳng ai buồn phóng tầm mắt tới. Frankie Heck, người mẹ thuộc tầng lớp trung lưu, làm việc tại đại lý ô tô địa phương, lúc nào cũng tất bật lo toan từ chuyện đưa đón con đi học đến việc cân nhắc cái hóa đơn tiền điện tháng này cao hơn tháng trước bao nhiêu. Cô không phải kiểu phụ nữ hoàn hảo với mái tóc bồng bềnh và nụ cười rạng rỡ trong quảng cáo kem đánh răng. Frankie là kiểu mẹ mà bạn hay gặp ở sân trường: tóc đuôi ngựa, quần jeans nhàu nhĩ, miệng luôn gọi tên đứa nào đó vì quên thứ gì đó ở nhà. Mike Heck, chồng cô, là người đàn ông ít nói đến mức mỗi câu thoại của anh toàn gói gọn trong vài từ. Anh thích ngồi im trên chiếc ghế sofa, uống bia, và nhìn đời trôi qua. Mike không phải người chồng lãng mạn, nhưng anh luôn ở đó – một cách thầm lặng, kiệm lời, mà đôi khi phải thừa nhận là khá đáng tin cậy. Ba đứa con của họ thì mỗi đứa một kiểu "vấn đề." Axl, con trai lớn, lười biếng đến mức kỳ lạ nhưng lại sở hữu chiều cao bất thường và năng khiếu âm nhạc mà chẳng ai ngờ. Sue, đứa con gái ở giữa, là kiểu đứa trẻ lạc quan thái quá, luôn hăng hái tham gia đủ thứ hoạt động ở trường nhưng hiếm khi đạt được kết quả đáng kể – và cô bé cũng chẳng mấy khi buồn bã vì chuyện đó. Còn Brick, út của nhà, thì suốt ngày ôm lấy chiếc ba-lô bên mình, đọc sách ở những lúc kỳ lạ và gần như không bao giờ nói chuyện bình thường, thay vào đó thì thầm thành tiếng hoặc bất ngờ thốt ra một câu khiến cả nhà sửng sốt. Gia đình Heck không có chuyện ly hôn đau đớn, không có bí mật động trời, cũng chẳng ai trong nhà từng mơ ước thay đổi thế giới. Họ chỉ đơn giản là sống – với những bữa tối vội vã, những cuộc cãi vã nhỏ nhặt về ai là người cuối cùng tắt TV, và cái cách mà mọi thứ luôn lung tung trong căn nhà hai tầng ở số 1216 phố Birch. Nhưng chính trong sự hỗn loạn ấy, trong tiếng cười và cả những lúc nản lòng, gia đình Heck chứng minh một điều: cuộc sống chẳng bao giờ dễ dàng, nhưng miễn là có nhau, thì cũng chưa đến nỗi nào.