Good Boys Go to Heaven
Kuala Makar từng là nơi mà người ta có thể để cửa không khóa sau lưng mà chẳng lo ai bước vào. Thị trấn ven biển nhỏ xíu nằm kẹp giữa hai dãy núi và một vịnh nước trong, nơi mà đứa trẻ nào lớn lên cũng biết bơi trước khi biết đọc. Tiếng chuông chùa hòa cùng tiếng gọi hò của ngư dân mỗi sáng sớm, mùi cá khô phơi bay theo gió biển, và ánh nắng chói chang chiếu xuyên qua những mái ngói đỏ au — đó là tất cả những gì người ta nghĩ về Kuala Makar trước khi mọi thứ đổ vỡ.
Rồi có một đêm, con trai ông Harun — thằng Yusof, mười chín tuổi, đứa mà cả xóm quen mặt vì lúc nào cũng cười, lúc nào cũng chào, đứa mà thầy cô ở trường gọi là "Good Boys Go to Heaven" vì nó hiền lành đến nỗi không buồn hắt hơi to tiếng — bị tìm thấy nằm giữa cánh đồng lúa ngoài khơi đường bờ kè. Cổ họng đứt gọn. Không dấu vân tay. Không nhân chứng. Không một ai nhìn thấy kẻ đã ra tay cả.
Và khi đồn đãi kéo đến, cái cách họ nhìn ông Harun khiến dạ dày ông thắt lại. Không phải nhìn một người cha mất con. Mà nhìn một kẻ tình nghi.
Không phải họ ghét ông. Nhưng logic của người bình thường đôi khi tàn nhẫn hơn cả hung thủ: cha và con cãi nhau tối hôm trước. Cha không có ai chứng kiến mình ở đâu lúc án mạng xảy ra. Cha là người duy nhất được gì nếu đứa con không còn nữa — khoản bảo hiểm nhỏ và mảnh đất cuối cùng bên bờ biển. Cái logic ấy không cần đúng. Nó chỉ cần đủ người tin.
Người ta bắt đầu khóa cửa khi thấy ông đi ngang. Tiếng xì xào thay thế cho lời chào. Có người ném đá vào sân ông giữa đêm. Vợ ông — bà Fatimah — không nói gì, chỉ ngồi ngoài hiên từ tối đến khuya, nhìn ra phía biển như đợi một con thuyền không bao giờ cập bến.
Ông Harun biết mình phải làm gì. Không phải để chứng minh sự trong sạch — mà vì Yusof xứng đáng được nói lên sự thật.
Ông bắt đầu đi. Đi khắp Kuala Makar, gõ cửa từng nhà, hỏi từng người một cách ông biết sẽ khiến họ khó chịu. Hỏi ông lão Majid — người mà Yusof từng giúp sửa mái nhà nhưng bây giờ lại nhất quyết nói mình bị đau lưng không nhớ gì cả. Hỏi thằng Rahman — bạn cùng lớp của Yusof, thằng nhóc mắt láo liên nhưng mỗi lần gặp ông Harun lại ngoảnh mặt đi. Hỏi cả bà chủ quán cà phê ven đường — bà hay cho Yusof ly trà đá miễn phí, và giờ nhìn ông bằng đôi mắt đầy áy náy như thể biết điều gì đó nhưng không dám hé răng.
Kuala Makar yên bình bề ngoài. Nhưng bên dưới lớp sơn trắng nhà cửa và tiếng chuông chùa, ông Harun dần nhận ra nơi này toàn là góc khuất. Mọi người đều biết nhau, nhưng không ai thật sự nhìn nhau bằng đôi mắt trọn vẹn. Ai cũng có bí mật, và bí mật ấy lớn lên từng ngày khi Yusof nằm dưới đất.
Good Boys Go to Heaven — câu nói ấy giờ vang lên trong đầu ông Harun như một lời nhắc cay nghiệt. Con trai ông đã sống đúng với điều người ta kỳ vọng, vậy mà kết cục nó nhận được là một vết cắt trên cổ và sự nghi ngờ từ chính những người nó từng đối xử tử tế.
Ông không còn là người cha hiền lành nữa. Ông là một người đàn ông đang đi trong đêm, với đôi tay run rẩy và lòng căng như dây cung, biết rằng mỗi bước chân đưa mình gần sự thật hơn cũng đồng nghĩa với việc có thể phải đối mặt với điều ông không bao giờ muốn tin — rằng hung thủ có lẽ đã sống cạnh ông suốt bao nhiêu năm.