"Gửi Tên Trộm Yêu Dấu Của Ta..." Dòng thư đầu tiên hoàng tử Yi Yeol viết nguệch ngoạc trên trang giấy, rồi vò nát vứt đi. Làm sao hắn có thể thừa nhận trái tim mình đang thuộc về kẻ mà hắn một thời coi là "giặc cướp đáng ghét"? Từ một tiểu thư quý tộc mũm mĩm, chỉ biết thêu thùa nơi khuê phòng, Song Hwa bỗng trở thành "Gil Dong" – tên cướp đêm khiến cả kinh thành Joseon điên đảo. Nàng đội mặt nạ vụt roi da vào bụng bọn quan tham, phân phát lúa gạo cho dân nghèo đang chết đói dưới sự cai trị tàn bạo của Vương Thúc – người luôn mỉm cười độc ác sau triều phục hoàng bào. Hoàng tử Yi Yeol, vị “ngọc bệ rồng” bề ngoài lạnh lùng đến tàn nhẫn, lại bí mật lần theo dấu vết của nữ cướp Gil Dong. Nhưng một đêm mưa gió, khi hắn chặn nàng lại trong ngôi đền cổ hoang vu, một tia chớp xé toang bầu trời… và linh hồn họ hoán đổi. Giờ đây: - Hoàng tử lại kẹp thân hình mảnh mai vào bộ y phục nữ tử rườm rà, lóng ngóng dưới đôi má đỏ ửng khi tiểu thư hầu gái chải tóc cho "mình". - Tiểu thư khoác áo đàn ông rộng thùng thình, gầm gừ đe dọa bọn cận vệ đang cười khúc khích trước cách "hoàng tử" đột nhiên lủng lẳng… vụng về. Hai kẻ thù không đội trời chung buộc phải cộng sinh: Yi Yeol phải giả làm Song Hwa để che mắt Vương Thúc – kẻ đang âm thầm gửi thuốc độc vào nguồn nước làng Dê Trắng. Song Hwa thì phải đeo mặt nạ hoàng tử mỗi đêm, dùng thân phận quyền uế để len lỏi điều tra âm mứu diệt chủng kinh hoàng của hắn. "Bệ hạ đừng nhìn thần như vậy!" Song Hwa nghiến răng khi lỡ tay đánh rơi quạt ngọc trong buổi thiết triều, trong khi Yi Yeol nắm chặt vai nàng nhắc khẽ: "Cúi xuống, ngốc – Đội mũ giáp kỵ binh của ta làm đầu ngươi như củ khoai mọc rễ!" Giữa những cuộc đuổi bắt rượt đổi thân xác, những đêm nằm chung gác chuông chùa chờ khoảnh khắc linh hồn trở về vị trí cũ… họ khám phá ra: - Cô gái trốn sau cái vẻ hồn nhiên ấy là trái tim sắt đá dám đâm thẳng kiếm vào họng tên địa chủ giết cha mình. - Hoàng tử lạnh lùng kia lại giấu những lần nửa đêm mộng mị, thấy lại cảnh cung nữ hầu mẹ hắn bị Vương Thúc bóp cổ đến tắt thở. Rồi cái đêm Song Hwa ngã quỵ trước ngực Yi Yeol vì trúng tên tẩm độc, máu thấm đỏ tay áo hắn… Hoàng tử Kim Cấm Thành – kẻ chưa từng khóc kể từ khi mẹ hắn chết – đã rú lên như con thú bị thương. "Giữ lấy hơi thở, đồ ngốc! Ngươi còn chưa trả lại thân xác này cho ta!" Và khi bí mật về linh hồn hoán đổi bị phanh phui, khi Vương Thúc nhe nanh quyết giết cả hai trước lễ Đăng Quang… "Gửi tên trộm yêu dấu của ta" trở thành lời tỏ tình duy nhất Yi Yeol dám viết lại – trên chiếc khăn lụa tẩm máu nàng trao cho hắn đêm trước trận tử chiến… Liệu mối tình ngược ngạo này sẽ vượt qua định mệnh, hay tan thành tro bụi như cơn gió tháng Chạp quật vào hồn ma cũ trong cung cấm?