Hắc Nguyệt: Tế Đàn Của Trăng Từ thuở nằm nôi, Sooha đã học cách sống trong bóng tối. Không phải vì sợ hãi, mà để nuốt trọn nỗi cô đơn của một kẻ mang trong mình thứ sức mạnh không thể giải thích. Mỗi lần đôi mắt cô ánh lên màu bạc kỳ lạ dưới trăng non, mẹ lại vội vàng che chắn cho đứa con gái bé bỏng, như thể một lời nguyền đang săn đuổi gia tộc họ. "Đừng để ai nhìn thấy, con ạ" - giọng bà run rẩy, "Họ sẽ gọi con là ma cà rồng." Nhưng số phận trêu người lại giáng xuống đúng vào đêm trăng đen năm ấy - cái đêm Sooha dũng cảm nhất, cũng là đêm cô mất đi đứa bạn thân duy nhất. Từng giọt máu loang trên nền đất lạnh, ánh mắt hoảng loạn của đám đông hướng về phía cô như lưỡi dao găm. Không một lời biện minh, chỉ còn lại tiếng thét buộc tội: "Quái vật!". Nỗi oan khuất đó trở thành vết sẹo âm ỉ dưới làn da cô gái mười bảy, hằn sâu hơn cả vết cắn của loài sói hoang. Học viện Decelis - nơi duy nhất mở ra lối thoát. Ngôi trường bí ẩn nằm khuất sau rừng sồi già, nơi những lớp học bắt đầu khi màn đêm buông xuống. Đồng hồ điểm mười hai tiếng, lời đồn về "cổng địa ngục" giữa ký túc xá cấm lại vang lên, cấm các sinh vật siêu nhiên bén mảng. Thế nhưng, không ai biết rằng chính lớp vỏ an toàn đó lại che giấu Tế Đàn Của Trăng - nghi lễ tế máu dưới hắc nguyệt định kỳ, thứ khiến bóng ma quá khứ luôn vần vũ trên những mái vòm đổ nát. Tại đây, Sooha vấp phải Heli - chàng trai với nụ cười tỏa nắng nhưng đôi mắt lại lạnh như băng giá. Anh không đến một mình. Jaan, Jino, Shion, Jakah, Noa và Solon - bảy cái tên, bảy mảnh ghép dị biệt, nhưng lại bị cuốn vào cô gái mang lời nguyền như kim chỉ nam tìm về cực Bắc. Họ dường như biết rõ từng ký ức đau đớn mà Sooha chôn giấu, thậm chí thì thầm những câu hỏi khiến máu cô lạnh cóng: "Em thực sự nghĩ mình vô tội sao?" Chết chóc trỗi dậy cùng pha lê huyết trong đợt trăng máu đầu tiên. Từng sinh viên ngã xuống với thủng hai lỗ tròn trên cổ, xác trắng bệch vắt ngang bệ đá khắc họa Hắc Nguyệt. Không chỉ là ma cà rồng tầm thường, kẻ sát nhân khéo chọn nạn nhân mang dòng máu thuần khiết nhất - con mồi cho lễ tế đẫm máu chuẩn bị tái diễn sau ngàn năm bị phong ấn. Những mảng ký ức vỡ vụn dần ghép lại: Heli và nhóm bạn không phải người thường. Họ là những chứng nhân sống sót sau cuộc chiến Sói – Ma năm xưa, kẻ mang lời thề mái vòm, người ôm hận thù bất tử. Thứ liên kết họ với Sooha không phải tình cảm thoáng qua, mà là mối dây oan nghiệt từ kiếp trước - khi cô chính là linh hồn tế lễ cuối cùng bị đánh cắp khỏi đàn tế. Ranh giới giữa kẻ thù và đồng minh tan chảy khi Sooha nhận ra mình mang trong huyết quản cả dòng máu ma cà rồng lẫn người sói. Sự sinh tồn của cô là chìa khóa mở ra thế giới mới - hoặc châm ngòi cho ngày tận diệt. Khi hắc nguyệt lần nữa nuốt chửng vầng trăng bạc, Sooha buộc phải đứng giữa tế đàn, nơi quá khứ và hiện tại gặm nhấm lẫn nhau: chấp nhận làm vật hy sinh, hay trở thành tai họa diệt chủng cả hai giống loài. Và đâu đó trong bóng tối, bàn tay mang găng trắng đang nắm chặt bình máu đỏ thẫm - thứ rượu vang chỉ dành cho khởi đầu của lễ tế.