Hai người yêu nhau cứ ngỡ sẽ có cuộc sống bình yên sau những ngày đầu ngọt ngào. Hiro còn chưa kịp hết bỡ ngỡ khi Makio đồng ý chuyển đến sống chung chỉ sau hai tháng hẹn hò. Nhưng căn phòng nhỏ ấm áp ấy lại chứa những bóng ma từ quá khứ - chiếc vali Hiro mang theo vẫn còn lẫn chiếc khăn tay thêu chữ "M" của Mitsuru, người tình cũ anh từng sống chung trước khi gặp Makio.
Makio chẳng thèm hỏi về những kỷ vật cũ ấy. Một chiều mưa tầm tã, cậu lặng lẽ nhóm lửa trong bồn tắm, ném tấm ảnh đôi của Hiro và Mitsuru vào ngọn lửa xanh lè. Khói mù mịt cuộn lên trần nhà như có bàn tay vô hình nắm lấy cổ họng cả hai.
Từ dạo đó, cơn mất trí của Makio đến tựa những trận cuồng phong. Một sáng thức dậy, cậu đứng bóp chặt tách cà phê trên tay Hiro bằng dáng vẻ lạnh băng: "Anh đặt bốn viên đường vào cà phê đúng không?" - giọng điệu rành rọt dù Hiro chưa từng tiết lộ thói quen này. Rồi có đêm, Makio đột ngột dựng người ngồi dậy, đôi mắt mở to như nhìn xuyên màn đêm: "Có ai đang đứng cuối giường đó anh!" trong khi căn phòng trống trơn.
Hiro mỗi lần chứng kiến lại thấy lồng ngực se thắt. Từng đường nét trên gương mặt người yêu bỗng biến dạng thành Mitsuru lúc trước cơn đau tim ập đến - vẫn chiếc cằm nhọn, vẫn hàng mi cong vút nhưng chất giọng thì là của người hoàn toàn xa lạ. Anh lục tung khắp thành phố tìm tung tích Mitsuru năm nào, như thể cô biến mất khỏi thế gian từ cái đêm anh nghe tin cô gục xuống bên bồn tắm đầy nước.
"Tại sao anh bỏ em?" - Makio gào thét câu hỏi ấy trong cơn co giật, hai tay bấu vào cổ áo Hiro đến tóe máu trước khi đổ gục xuống sàn. Trong khoảnh khắc đó, Hiro thấy rõ nhất bóng dáng Mitsuru hiện trên gương mặt người tình. Hai người yêu nhau giữa mớ hỗn độn ấy đành siết tay nhau quyết định đối mặt.
Rồi cái ngày định mệnh ập đến khi Makio đang mua rau ở chợ trời. Một bóng đàn ông thấp thoáng sau dãy xe tải, chiếc áo khoác đen quen đến rợn người - chính kiểu áo Mitsuru tặng Hiro năm nào. Makio như con thiêu thân lao vụt qua dòng xe tải bấm còi inh ỏi, hai chân chạy mà như có ai xô từ sau lưng. Đúng lúc cậu với tay chuẩn bị chộp lấy vai người đàn ông, một cánh tay rắn như thép quặp ngang hông cậu.
"Muốn sống thì đứng yên!" - Kazuki, gã thầy trừ tà mặt sẹo, nghiến răng ghì chặt Makio đang giãy giụa như cá mắc cạn. Gã hất hàm về phía bụi cây nơi người đàn ông đứng: "Chỗ đó trống trơn từ nãy giờ! Linh hồn tao nhìn thấy quanh cậu đang quằn quại như bị thiêu đốt đấy!".
Makio gục mặt vào vai gã thổ phỉ rơi nước mắt: "Diệt nó đi! Tôi bằng lòng trả bất cứ giá nào...". Kazuki chép miệng cười khẩy: "Máu của kẻ si tình dễ hút ma nhất. Cậu có dám đốt hết tương lai vì tình yêu không hả?".
Gió chiều thổi bay vạt áo Makio, phô ra vết bầm tím hình bàn tay sau gáy - thứ mà ngay cả Hiro chưa từng thấy. Hai người yêu nhau liệu có đủ can đảm nghe lời giải đáp từ Kazuki? Hay sẽ chọn ôm lấy nhau lao xuống vực thẳm tình yêu đẫm máu ấy mà không cần biết hậu quả?
Giữa chợ đời ồn ã, nước mắt Makio rơi xuống đất thành vệt dài: "Bạn có tin được không? Bạn có tin vào tình yêu điên cuồng tột cùng không?" - câu hỏi thắt từ ruột gan, chẳng biết hỏi ai ngoài chính định mệnh nghiệt ngã.