Gieo xuống tâm trí bạn hình ảnh này: Thứ Ba đó, trong không gian bề bộn gỗ quý và nệm da sang trọng của cửa hàng nội thất Gia Định Hiện Đại, tiếng cào xước âm u vang lên từ tầng hầm trưng bày đồ cũ. Không phải tiếng chuột, cũng không phải cào cuốc của nhân viên. Đó là âm thanh khô khốc, đều đặn, như móng vuốt kim loại khạc vào xi măng cũ kỹ. anh Minh, chủ cửa hàng, đang kiểm tra kho đựng đồ đạc vô chủ thì một khối hình đen kịt, gồ ghề tựa hợp kim không rõ nguồn gốc, đang từ từ lún xuống nền xi măng bụi bặm. Mọi thứ dừng lại trong tích tắc – tiếng bước chân, tiếng thở dốc, tiếng loa phát thanh nhẹ nhàng đều tắt ngom. Một cánh cửa. Một cánh cửa thật kỳ quái, tựa như được vẽ từ bóng đêm và nỗi ám ảnh, đã lặng lẽ chui lên từ lòng đất. Nó không sơn, không gương sáng, chỉ có bề mặt hoàn toàn sần sùi, màu xám tro quen thuộc của tro tàn cổ điệp. Tay nắm hình dạng của một con quái vật mắt dò, phình to ở giữa và biến dạng thành một đường cong rùng rợn khi chạm vào. Hơi lạnh rét buốt như từ hầm băng phảng phất từ dưới khe cửa, mang theo mùi ẩm mốc, cũ kỹ cùng với thứ gì đó... quái dị, giống như hơi thở của một ngọn cháy đã tắt từ ngàn năm trước, giờ ôi thấm vào không khí. Minh cảm thấy một luồng rợn người chạy sống lưng, nhưng bàn tay lại tự động vươn ra, ngón chân vịn vào tay nắm lạnh lẽo đó. Một tiếng "kẽo kẹt" khô khốc, như xương khô cọ xát, vang lên. Cánh cửa khẽ mở, chỉ một khe hở đủ để nhìn l进去. Bên trong, không phải bóng tối. Là sương mù trắng xám, đặc quánh như bông gòn ẩm, cuộn liu riu như đang thở. Và từ bên trong, những tiếng gió rít lên não nùng, không từ trong hầm mỏ, không từ đường ống dẫn, mà như từ tận cùng vũ trụ, kéo dài vào Hậu Phòng Vô Tận. Minh bật lùi, ngực như nghẹt thở, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa kia. Cánh cửa dẫn đến một không gian đã chết, nơi sự tồn tại của nó là một lỗi lầm, nơi những gì sống được mang theo chỉ là sự phát khóc nho nhỏ của lý trí. Hậu Phòng Vô Tận đã mở ra, và không biết điều gì đang trong đó, nhưng chắc chắn nó không thuộc về thế giới của gỗ và nệm da. Một sự nghiền nát âm thầm, một địa ngục không lửa, đang mời gọi ngay dưới chân anh, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ bước vào. Minh không chần chừ nữa, anh chạy vội lên cầu thang, văng mái tóc ra phía sau, tiếng chân chân chân đập loáng xoáng trên bậc đá, không thèm quay đầu lại. Cánh cửa đằng sau không tắt, nó cứ nguyên vị thế đó, nhìn ra kho hàng trống trải, sẵn sàng cho ai đó có thể đến khám phá, hoặc chính Minh sẽ quay trở lại? Và bên kia cánh cửa, Hậu Phòng Vô Tận, chờ đợi...