HẦU VUA NHƯ HẦU CỌP
Chu Anh đăng cơ năm ấy, tuổi mới mười bảy. Ngai vàng chưa kịp ấm, âm thầm đã có kẻ toan tính nhón chân lên nấc thứ chín của Thiên Môn Điện. Trong đêm tân quân tấu khúc Hưng Vương, người duy nhất từng cùng hắn bẻ trộm quả táo trong ngự viên, thái giám Tiểu Man, bị hai lính cẩm y đóng gông giải ra khỏi điện Thừa Minh. Bóng anh dưới trăng lạnh như cánh chim chao giữa bão, một đi không trở lại.
Lệnh đích tay tân đế ban xuống – “Giao nội giám Trần Man cho đình úy thẩm vấn, vĩnh viễn cấm bước chân vào cấm thành”. Người ta đồn rằng hắn đã trở thành con tốt thí, nạn nhân đẫm máu của cuộc đấu giữa ba vị lão thái hậu ghếch chân nhau trên diễn đàn triều chính.
GIỮA LÒNG CỌP, KẺ NGỤ TRANG BƯỚC VỀ
Mười hai năm sau, dưới lớp mặt nạ trầy xước của tên đồ tể điếm đàng, một chiều sương mù đặc quánh xiềng chân đoàn vận lương, Tiễu Man – nay là Lưu Ám – lần đầu nhìn thấy lại gương mặt cố nhân. Lạ thay, bậc thiên tử ngồi trên kiệu rồng vàng chói lóa ấy, đôi mắt vẫn sắc như gươm hồi mười bảy, nhưng từ đáy đồng tử đã xuất hiện vệt nứt dài. Chu Anh đang bị buộc băng tiến tới hố tử địa do chính tể tướng Lưu Trừng giăng sẵn.
Máu thấm ướt vai gã lính hầu mang bộ mặt giả mạo khi dao độc từ đám thương nhân Hồi Cốt xé gió lao tới. “Khốn kiếp!” – Tiểu Man nghiến răng che đỡ thiên tử. Cánh tay thâm tím ấy phả vào Chu Anh hơi thở quen thuộc đến rợn người. Tay khống chế, mắt trừng trừng, hắn thét lên bằng giọng miền Đông Nai đúng như kịch bản tiểu thuyết bình dân: “Thiên tử vạn vạn tuế, lão nô xin liều mạng hầu ngài!”. Nhưng trong tiếng rít gió táp qua má, chỉ Chu Anh nhận ra môi người kia khẽ mấp máy: “Đừng ăn nem công người mới dâng”.
TÌNH XƯA RỈ MÁU, ÂM BINH RÌNH RẬP
Đêm ấy, trong hương tàn tường đỏ luyện phòng, Chu Anh đặt thanh đoản kiếm lên cổ gã lạ mặt rạch ròi đêm sương. “Ngươi có hai cơ hội – giải thích vết sẹo sau gáy ta, hoặc trả lời vì sao Trần Man chết năm Hoằng Phúc thứ ba vẫn điệu được nhạc khúc Tương Tiễn cho mẫu hậu?”.
Dưới ánh lửa bập bùng, cơ bắp gã giả trang giãy giụa chực vồ lấy cơ hội cuối: tháo mặt nạ. Chu Anh thở dài – cái thằng ngốc dám mặc lại chiếc áo lót lụa xanh đứt cúc năm xưa. Tình bạn vụn vỡ phục sinh bằng tiếng cười khàn đặc của bậc đế vương, lần đầu trong mười năm bỏ chạy khỏi cổ họng. Nhưng bóng hai người vừa chập vào nhau, cửa cung vỡ toang.
CỌP ĐÓI VÀ MÓN HỒI MÔN BẰNG HUYẾT
Ba tháng sống dưới hầm rượu Tây Hoa Điện, ba tháng Tiểu Man liều thân cướp tráp thuốc độc từ ngoại thích họ Dương. Ba tháng Chu Anh giấu bạn trong tủ áo có đường hầm máu chảy xuống Âm Ty Thủy. Mỗi lần gã lê bước về lúc hừng đông, thiên tử lại thấy mình như đứa trẻ năm xưa đau đớn nhìn bạn thân bị bắt. Chỉ khác – giờ đây, tay hắn nắm chặt ống tay áo tẩm máu Tiểu Man như định nhốt gió vào lồng sinh tử.
“Hầu vua như hầu hổ” – Tiểu Man lẩm bẩm khi dao đâm sáu tên ám sát phục kích ở Hổ Huyệt Động. Chu Anh không nghe thấy, vì vẫn đang lạnh lùng chặn đường rút của tể tướng Lưu Trừng bằng xác cha ruột hắn – kết quả của cuộc điều tra thầm lặng suốt bảy năm. Từng nút thắt mở ra, nhưng không ai thấy khoảng cách giữa họ đang co giật như chiếc rương chứa bí mật chưa dám mở.
NGÀY CỌP ĂN THỊT TỬ TÔN, BÓNG TRI KỶ CHẬP CHỜN
Trận đại thắng sau cùng cướp đi của Tiểu Man một mắt và nửa bên mặt. Trong đêm hỗn loạn ấy, khi thầy thuốc rút tên tẩm độc từ hông hắn, Chu Anh tái mặt nắm lấy bàn tay đẫm máu bạn: “Trẫm không cho phép ngươi chết”.
Lửa giữa đại điện trăm sợi chỉ đỏ kết liền hai người – vua và khôi lỗi ngoại thích. Con hổ chúa nằm xuống bên thương tích người hầu cũ, đôi mắt hai con người đi qua hàng chục lần sinh tử chợt chạm nhau theo cách khiến hơi thở ngột ngạt. Máu và mồ hôi trộn lẫn, thoáng chốc trộn thứ gì không tên.
Sáng hôm sau, trên long sàng trống hoác, tờ chiếu chỉ phong Trấn Nam đại tướng quân cho Lưu Ám đã đóng ấn. Và trong hộp gỗ sơn son dưới chân giường, chiếc quạt giấy rách năm xưa hai đứa cùng vẽ vụng dưới gốc táo được chép thêm hai dòng bằng mực hoàng gia:
“Cọp dữ đòi nợ mạng bằng xác chủ nhân
Người hèn xin trả bằng trái tim chưa bao giờ ngừng đập vì ngài”.