Dưới ánh đèn neon leo lét len qua khe cửa sắt han gỉ, giữa những căn bếp ngầm ẩm mốc của Chinatown, nơi mùi hành phi quyện lẫn khói thuốc lá rẻ tiền và tiếng xèo xèo từ chảo gang, Aishe lần đầu chạm mặt Skinner. Cô, một bóng hình lặng lẽ từ những con phố xa xôi Istanbul, lang thang qua bao đêm dài với nỗi cô đơn gặm nhấm. Còn anh, người lính gầy guộc vừa lê bước về từ chiến trường Trung Đông, đôi mắt còn vương bụi cát và tiếng bom vọng, thân xác lành lặn nhưng linh hồn rạn vỡ. Họ đụng độ nhau bên quầy rửa chén, tay Aishe cầm dao thái rau, tay Skinner cầm điếu thuốc cháy dở. Không lời chào hỏi, chỉ một cái nhìn kéo dài qua lớp hơi nước bốc lên từ nồi súp. Hai tâm hồn lưu lạc, từng nghĩ đời mình chỉ là chuỗi ngày trôi qua trong bóng tối riêng tư, bỗng tìm thấy nhau như định mệnh muộn màng. Từ đó, những cuộc trò chuyện thì thầm bắt đầu, giữa giờ nghỉ khuya khoắt, khi thành phố trên đầu đã chìm vào giấc. Cơ hội đổi thay cuộc đời hé mở, không ồn ào mà lặng lẽ như sợi chỉ đỏ nối hai bờ vực. Họ chia sẻ những vết sẹo vô hình: Aishe kể về biển Aegean xa xôi và những giấc mơ tan vỡ, Skinner thì lẩm bẩm về sa mạc nóng bỏng và bạn bè nằm lại dưới cát. Tình yêu nảy nở dịu dàng giữa khắc nghiệt của cuộc sống đường phố và hy vọng le lói từ những điều nhỏ bé – một bữa cơm nóng, một cái nắm tay siết chặt. Đó chính là Hẹn Kiếp Lai Sinh, lời thì thầm họ trao nhau dưới mái bếp ngầm, hứa hẹn rằng nếu kiếp này dang dở, kiếp sau sẽ tìm lại nhau giữa muôn trùng hỗn độn.