Hồ Sơ Nam Bộ: Thủy Quỷ Vọng Hương
---
Chương 1: Vùng Biển Chết
Mùa thu năm 1926, vùng biển Nam Dương.
Angin hợp thành từ phương nam, mang theo mùi muối mặn đắng và cái ẩm nồng nặc của rừng ngập mặn. Trên mặt biển, một chiếc thuyền buôn nhỏ đang trôi lềnh bềnh, không có ai lái. Thân tàu nghiêng về một bên, sơn bong tróc, rêu phong bám dày đặc ở mạn tàu. Nó trông như thể vừa bị bỏ hoang từ lâu, nhưng mùi hôi thối phát ra từ khoang tàu lại còn tươi — tương đương với một vụ án chưa lâu.
Trương Hải Diêm đứng trên bờ cát, hai tay chắp sau lưng, mắt nhìn chiếc thuyền đó với vẻ mặt khó đọc. Anh hai mươi bốn tuổi, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu và lạnh. Anh mặc bộ quần áo dài màu đen, áo the thắt lưng bằng da, trên cổ tay có khắc một đường vân mà chỉ những người trong gia tộc mới nhận ra — dấu ấn của dòng họ Trương, dòng dõi canh giữ bí mật từ đời này sang đời khác.
"Anh Diêm." Giọng nói vang lên phía sau.
Trương Hải Hà bước tới, trên tay cầm một chiếc đèn dầu. Hắn hơi thấp hơn Hải Diêm một chút, gương mặt trẻ hơn, đôi mắt sáng và nhiều cảm xúc hơn. Hắn cũng là thành viên Cục Lưu trữ Phía Nam, cùng gia tộc, cùng sứ mệnh. Nhưng nếu Hải Diêm là thanh kiếm sắc lẹm thì Hải Hà là tấm khiên — luôn đứng phía trước khi cần, luôn là người hành động trước khi suy nghĩ.
"Thuyền này," Hải Hà nói, giọng trầm xuống, "là thuyền buôn của một gia đình ngư dân ở quận Nam An. Họ mất tích đã ba ngày. Người ta tìm thấy thuyền trôi dạt vào bờ sáng nay."
Hải Diêm không trả lời ngay. Anh nhìn xuống bờ cát, nơi vết chân của anh đã lún vào cát ướt. Anh nhớ lại bản tin mà Cục Lưu trữ Phía Nam gửi đến: một vụ án mạng kỳ bí, nạn nhân là một gia đình ngư dân, không có vết thương rõ ràng, nhưng khuôn mặt của họ lại biến dạng, như thể đã chết vì sợ hãi. Và trên thân tàu, có những vết cào dài, không phải do vật sắc nhọn, mà giống như bàn tay người — hoặc thứ gì đó có bàn tay — đã cố gắng bám vào thân tàu từ bên ngoài.
"Thủy quỷ vọng hương," Hải Diêm nói, giọng không có chút cảm xúc.
Hải Hà im lặng một lúc. Hắn biết cái tên đó. Trong hồ sơ của Cục Lưu trữ Phía Nam, có một trang giấy cũ kỹ, viết tay bằng mực đen, ghi rõ: "Thủy quỷ vọng hương — hiện tượng kỳ lạ xảy ra ở vùng biển Nam Dương, liên quan đến sự xuất hiện của thực thể không xác định, có khả năng gây chết người. Nguyên nhân chưa rõ. Cần điều tra."
"Chúng ta lên thuyền," Hải Diêm nói.
Hải Hà gật đầu. Hắn biết rằng dù có nguy hiểm đến đâu, họ cũng phải lên. Đó là sứ mệnh của họ, là lý do tại sao gia tộc họ Trương tồn tại — để canh giữ những bí mật mà thế giới bên ngoài không nên biết.
---
Chương 2: Khoang Tàu
Bên trong thuyền, bóng tối đặc quánh như nước đen.
Hải Diêm bước lên sàn tàu, mỗi bước chân vang lên tiếng kẽo kẹt. Mùi hôi thối nồng nặc hơn ngoài bờ, pha lẫn mùi máu và một thứ mùi lạ — như mùi hoa trắng mục, nhưng ngọt đến buồn nôn. Hắn giơ đèn dầu lên, ánh sáng lung linh chiếu lên thân tàu, lộ ra những vết cào dài trên gỗ. Những vết cào đó không phải ngẫu nhiên — chúng tạo thành một hình dạng, như một ký hiệu cổ xưa mà Hải Diêm đã thấy trong hồ sơ của Cục Lưu trữ Phía Nam.
"Đây là dấu hiệu của một nghi lễ," Hải Diêm nói, giọng trầm. "Một nghi lễ cổ xưa, liên quan đến sự triệu hồi."
Hải Hà đứng sau anh, mắt quét qua khoang tàu. Hắn nhìn thấy những chiếc ghế gỗ bị lật úp, một chiếc bát sứ vỡ dưới sàn, và một đôi dép lê nằm lăn lóc ở góc tàu. Nhưng không có thi thể. Gia đình ngư dân đó đã biến mất, chỉ còn lại những dấu vết cho thấy họ đã ở đây.
"Anh Diêm," Hải Hà nói, giọng bỗng nghiêm trọng, "có ai đó ở đây."
Hải Diêm dừng bước. Anh nghe thấy — một tiếng thở, nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng. Nó đến từ phía dưới sàn tàu, từ khoang hàng hóa.
Hai người trao đổi ánh mắt. Không cần nói thêm lời nào. Hải Diêm cầm đèn dầu, Hải Hà rút ra một con dao ngắn — không phải dao thường, mà là dao găm bằng đồng, trên lưỡi khắc những ký tự cổ, dùng để chống lại những thực thể siêu nhiên.
Họ mở sàn khoang hàng hóa.
Bên trong, trong bóng tối, một người đàn ông đang ngồi co ro. Ông ta khoảng năm mươi tuổi, gương mặt tái nhợt, đôi mắt mở to nhưng không nhìn thấy gì. Trên người ông ta, quần áo ướt sũng, và trên cánh tay trái, có một vết thương dài — không phải vết cắt, mà là vết bị kéo, như thể có ai đó đã cố lột da ông ta.
"Ông là ai?" Hải Diêm hỏi.
Người đàn ông không trả lời. Ông ta chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không, miệng lẩm bẩm một câu gì đó không rõ.
Hải Hà quỳ xuống, kiểm tra vết thương. Hắn nhận ra rằng vết thương đó không phải do vật lý gây ra — nó phát sáng mờ trong bóng tối, như thể có thứ gì đó đã ăn mòn da thịt từ bên trong.
"Ông là thành viên của gia đình ngư dân đó?" Hải Hà hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Người đàn ông bỗng nhiên quay đầu lại, đôi mắt mở to, và hét lên một tiếng kinh hoàng: "NÓ ĐÃ ĐẾN! NÓ ĐÃ ĐẾN VÀ SĂN TỤNG CHÚNG TA! NÓ MUỐN MÁU CỦA HỌ TRƯƠNG!"
Rồi ông ta ngất đi.
Hải Diêm và Hải Hà nhìn nhau. Trong mắt Hải Diêm, có một tia sáng lạnh — không phải sợ hãi, mà là sự cảnh giác. Anh biết rằng vụ án này không đơn giản. "Nó muốn máu của họ Trương" — câu nói đó không phải lời nói điên. Đó là một lời cảnh báo.
---
Chương 3: Âm Mưu
Đêm hôm đó, Hải Diêm và Hải Hà trở lại căn cứ tạm của Cục Lưu trữ Phía Nam ở Nam An. Đó là một ngôi nhà gỗ cũ, nằm cách bờ biển khoảng năm trăm mét, xung quanh là rừng cây đại thụ và bùn lầy. Bên trong, trên tường, treo đầy bản đồ, hồ sơ, và những bức ảnh đen trắng chụp các hiện tượng kỳ lạ.
Hải Diêm ngồi trước bàn, lật giở hồ sơ. Anh tìm đến phần ghi chép về "Thủy quỷ vọng hương" — một hiện tượng đã được ghi nhận từ hàng trăm năm trước, liên quan đến sự xuất hiện của một thực thể bí ẩn ở vùng biển Nam Dương. Thực thể này không có hình dạng cố định, nhưng luôn đi kèm với mùi hoa trắng mục và những vết cào trên thân tàu. Nó săn lùng những người có dòng máu đặc biệt — và theo hồ sơ, dòng máu đó là dòng máu họ Trương.
"Anh Hà," Hải Diêm nói, giọng trầm, "có thứ gì đó tôi không hiểu."
Hải Hà đứng bên cạnh, cầm một ly trà nóng. "Gì?"
"Thủy quỷ vọng hương đã xuất hiện nhiều lần trong lịch sử, nhưng chưa bao giờ nó săn lùng họ Trương một cách có chủ đích. Lần này, nó không chỉ giết gia đình ngư dân — nó còn để lại một thông điệp: 'Nó muốn máu của họ Trương.' Điều đó có nghĩa là có ai đó đã triệu hồi nó, hoặc ít nhất, đã chỉ đạo nó."
Hải Hà im lặng một lúc. Rồi hắn nói: "Anh nghĩ có kẻ đứng sau?"
"Tôi không nghĩ," Hải Diêm nói, "tôi biết."
Sáng hôm sau, một bức thư đến. Nó được gửi bự một người đàn ông lạ mặt, mặc quần áo thường, gương mặt vô hồn. Trong phong bì, chỉ có một tờ giấy, viết bằng mực đỏ:
"Hai chàng trai họ Trương, các ngươi nên biết rằng vùng biển này không phải lãnh thổ của các ngươi. Cục Lưu trữ Phía Nam đã can thiệp quá sâu. Từ nay, mỗi thành viên họ Trương ở hải ngoại sẽ bị săn lùng. Đây là lời cảnh báo cuối cùng."
Hải Diêm đọc xong, gấp tờ giấi lại, giọng lạnh như băng: "Chúng ta phải trở về Hạ Môn."
Hải Hà gật đầu. Hắn biết rằng Hạ Môn — thành phố biên giới, nơi gia tộc họ Trương đã sinh sống qua nhiều thế hệ — là nơi duy nhất có thể bảo vệ họ. Nhưng đường về không dài, và kẻ thù đang chờ đợi.
---
Chương 4: Con Đường Tử Thần
Họ lên chuyến tàu Nam An vào buổi chiều.
Con tàu này không lớn, chủ yếu chở hàng hóa và một số hành khách. Hải Diêm và Hải Hà ngồi trong cabin nhỏ, cửa sổ nhìn ra mặt biển. Ánh nắng chiều phản chiếu trên mặt nước, tạo thành những đốm sáng lung linh. Nhưng Hải Diêm không có tâm trạng ngắm cảnh. Anh biết rằng trên con tàu này, có thể có gián điệp của kẻ thù.
"Anh Hà," Hải Diêm nói, giọng thấm vào tai, "nếu có chuyện gì xảy ra, anh phải sống sót."
Hải Hà nhìn anh, mắt sáng lên: "Anh đang nói cái gì vậy? Chúng ta sẽ sống sót cùng nhau."
Hải Diêm không trả lời. Anh biết rằng trong thế giới của họ, lời hứa "sống sót cùng nhau" thường là lời nói dối đắt giá nhất.
Đêm xuống, mặt biển tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hải Diêm thức giấc bởi một tiếng động. Anh ngồi dậy, lắng nghe. Tiếng bước chân — nhiều người — đang đi trên boong tàu, hướng về phía cabin của họ.
"Anh Hà," Hải Diêm gọi, giọng khẩn trương.
Hải Hà đã thức. Hắn cầm dao găm đồng, đứng dậy. "Bao nhiêu người?"
"Ít nhất năm."
Cánh cửa cabin bị đạp tung. Năm người đàn ông xông vào, mặc quần áo đen, mặt đeo mặt nạ. Trên tay họ, có dao và súng. Họ không nói lời nào — chỉ lao đến với ý định giết chóc.
Hải Diêm phản ứng nhanh. Anh né một nhát dao, tóm cổ tay kẻ tấn công, xoay người, dùng lực đẩy hắn vào tường. Cùng lúc, Hải Hà lao vào, dao găm đồng lóe sáng trong bóng tồi, cứa vào vai một kẻ khác. Máu bắn ra, nhuộm đỏ sàn cabin.
Nhưng họ đông hơn. Một viên đạn xuyên qua không khí, sượt qua má Hải Diêm. Anh cảm nhận được sự nóng bỏng của thép, nhưng không dừng lại. Anh biết rằng nếu họ không thoát ra khỏi cabin, họ sẽ chết ở đây.
"Anh Diêm!" Hải Hà hét, giọng vang trong tiếng động, "đi! Tôi sẽ mở đường!"
Hải Diêm nhìn anh. Trong khoảnh khắc đó, anh thấy đôi mắt Hải Hà — đôi mắt sáng, kiên định, không hề sợ hãi. Hắn đã quyết định.
"Anh Hà—"
"ĐI!"
Hải Hà lao vào đám đông, dao găm đồng lóe sáng liên tục. Hắn chiến đấu như một con thú, không phải vì hắn muốn giết, mà vì hắn muốn tạo ra khoảng trống — khoảng trống để Hải Diêm thoát ra ngoài.
Hải Diêm không do dự thêm. Anh lao ra khỏi cabin, chạy dọc hành lang tàu. Phía sau, tiếng động vẫn tiếp tục — tiếng dao, tiếng súng, tiếng gào thét. Nhưng dần dần, chúng lắng xuống.
Khi Hải Diêm quay lại, Hải Hà đã ngã xuống.
Hắn nằm trên sàn cabin, máu chảy từ nhiều vết thương trên người. Đôi mắt hắn vẫn mở, nhưng đã mất đi ánh sáng. Trên môi hắn, có một nụ cười nhẹ — nụ cười của người đã hoàn thành sứ mệnh.
"Anh Hà..." Hải Diêm quỳ xuống, giọng run rẩy.
"Trương... Hải Diêm..." Hải Hà thì thầm, giọng yếu ớt, "đi... về Hạ Môn... bảo vệ... gia tộc..."
Rồi hắn nhắm mắt.
Hải Diêm đứng dậy, mắt đỏ hoe, nhưng không có nước mắt. Anh biết rằng nước mắt không thể cứu ai. Anh nhặt dao găm đồng từ tay Hải Hà, cài vào thắt lưng, rồi bước ra khỏi cabin.
Trên boong tàu, gió biển thổi mạnh. Mặt trăng treo trên bầu trời, ánh sáng bạc phủ lên mặt nước. Hải Diêm đứng đó, một mình, nhìn ra biển khơi. Anh biết rằng chuyến hải trình này mới chỉ là khởi đầu. Phía trước, có bao nhiêu nguy hiểu đang chờ đợi, anh không biết. Nhưng anh biết một điều: anh phải sống sót. Vì gia tộc. Vì Hải Hà. Vì sứ mệnh.
---
Chương 5: Chuyến Tàu Nam An
Những ngày tiếp theo trên tàu Nam An, Hải Diêm gần như không ngủ.
Anh ngồi trong cabin mới — cabin mà anh được chuyển đến sau vụ tấn công — và lật giở hồ sơ. Anh tìm kiếm mọi thông tin về kẻ thù: ai đã gửi bức thứ, ai đã triệu hồi Thủy quỷ vọng hương, và tại sao họ lại săn lùng họ Trương ở hải ngoại.
Nhưng cũng trên con tàu này, anh gặp những người mà anh không ngờ tới.
Người đầu tiên là Tưởng Bá Sâm — một tên quân phiệt quyền lực, kiểm soát phần lớn vùng biển Nam Dương. Ông ta khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt vuông, đôi mắt sắc lẹm, luôn mặc bộ quân phục chỉnh tề. Ông ta có một đội quân nhỏ, nhưng nguy hiểm — vì ông ta không chỉ có súng đạn, mà còn có những bí thuật cổ xưa, được truyền lại từ đời này sang đời khác.
Hải Diêm gặp ông ta trên boong tàu, lúc hoàng hôn. Tưởng Bá Sâm đứng đó, hai tay chắp sau lưng, nhìn ra biển. Khi Hải Diêm đi ngang qua, ông ta quay lại, mỉm cười:
"Chàng trai họ Trương, phải không?"
Hải Diêm dừng bước, mắt lạnh: "Ông là ai?"
"Tưởng Bá Sâm," ông ta nói, giọng trầm đục, "người kiểm soát vùng biển này. Và tôi biết rằng chàng đang gặp rắc rối."
Hải Diêm không trả lời. Anh biết rằng Tưởng Bá Sâm không phải người tốt, nhưng cũng không phải kẻ thù — ít nhất, chưa phải bây giờ.
"Chàng muốn về Hạ Môn," Tưởng Bá Sâm nói, "nhưng đường về không dài. Tôi có thể giúp chàng — với một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
Tưởng Bá Sâm mỉm cười, nụ cười không đến mắt: "Chàng sẽ biết khi đến nơi."
Người thứ hai là Lý Thời — một chàng kế toán trẻ, hai mươi hai tuổi, gương mặt ngây thơ, đôi mắt sáng và trong. Hắn làm việc cho một công ty thương mại trên tàu, chuyên quản lý sổ sách và hàng hóa. Hắn không biết gì về thế giới siêu nhiên, không biết gì về Cục Lưu trữ Phía Nam, và không biết gì về họ Trương.
Nhưng hắn lại là người đầu tiên phát hiện ra sự kỳ lạ trên tàu.
"Anh Trương," Lý Thời nói, giọng hồn nhiên, "tôi thấy có thứ gì đó lạ trong khoang hàng hóa. Nó phát sáng, và có mùi hoa trắng mục. Anh có biết không?"
Hải Diêm nhìn hắn, mắt cảnh giác: "Anh nên quay lại cabin của mình, đừng đi lung tung."
Lý Thời gật đầu, nhưng trong mắt hắn, có một tia tò mò — tia tò mò nguy hiểm, có thể dẫn hắn đến cái chết.
Người thứ ba là Trương Mặc Vân — người thân thập niên chưa gặp của Hải Diêm. Cô ta là em họ của Hải Diêm, hai mươi lăm tuổi, gương mặt đẹp nhưng lạnh lùng, đôi mắt sâu không đáy. Cô ta xuất hiện trên tàu một cách bất ngờ, như thể đã lên kế hoạch từ trước.
"Anh Diêm," cô ta nói, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc lẹm, "lâu rồi không gặp."
Hải Diêm nhìn cô ta, mắt không có chút cảm xúc: "Em đến đây làm gì?"
"Em đến để giúp anh," Trương Mặc Vân nói, "và để nhắc anh rằng gia tộc đang gặp nguy hiểm. Không chỉ ở hải ngoại — mà cả ở Hạ Môn."
Hải Diêm im lặng. Anh biết rằng Trương Mặc Vân không nói đùa. Cô ta là một trong những thành viên giỏi nhất của gia tộc, chuyên về nghiên cứu các bí thuật cổ xưa. Nếu cô ta nói gia tộc đang gặp nguy hiểm, thì đó là sự thật.
---
Chương 6: Bí Mật Dưới Biển
Đêm thứ ba trên tàu, Hải Diêm thức giấc bởi một cơn động đất nhẹ.
Anh ngồi dậy, lắng nghe. Không phải động đất — mà là tiếng gì đó va vào thân tàu, từ bên dưới. Tiếng va đập lặp đi lặp lại, như thể có thứ gì đó đang cố lên tàu.
Hải Diêm mặc quần áo, cầm dao găm đồng, bước ra boong. Bóng tối bao trùm, chỉ có ánh trăng và vài ngọn đèn dầu trên tàu. Anh nhìn xuống mặt nước — và thấy.
Mặt nước đang sủi bọn, như thể có thứ gì đó khổng lồ đang di chuyển bên dưới. Và từ dưới nước, một mùi hoa trắng mục nồng nặc bốc lên — mùi mà Hải Diêm đã quen thuộc từ vụ án Thủy quỷ vọng hương.
"Nó đang đến," Hải Diêm thì thầm.
Đúng lúc đó, một tiếng hét vang lên từ khoang hàng hóa. Hải Diêm chạy đến, và thấy Lý Thời đang đứng đó, mặt tái nhợt, nhìn vào khoang hàng hóa.
"Anh Lý!" Hải Diêm gọi, "anh thấy gì?"
Lý Thời quay lại, đôi mắt mở to: "Có... có thứ gì đó ở đó. Nó phát sáng. Và nó... nó nhìn tôi."
Hải Diêm đẩy Lý Thời ra, bước vào khoang hàng hóa. Trong bóng tối, anh thấy — một vật thể phát sáng mờ, nằm ở góc khoang. Nó không có hình dạng cố định, nhưng khi Hải Diêm nhìn kỹ, anh thấy rằng nó giống một bàn tay — bàn tay khổng lồ, bằng nước, phát sáng, và đang từ từ vươn về phía anh.
Hải Diêm giơ dao găm đồng lên, giọng lạnh: "Ngươi là cái gì?"
Vật thể không trả lời. Nó chỉ tiến lại gần, từ từ, nhưng không ngừng.
Hải Diêm biết rằng dao găm đồng không thể giết nó — vì nó không phải sinh vật sống. Nhưng anh biết rằng có một cách để đuổi nó đi: máu của họ Trương.
Anh cắt nhẹ ngón tay, để một giọt máu rơi xuống sàn. Giọt máu đó phát sáng — không phải ánh sáng bình thường, mà là ánh sáng vàng ấm, như thể mang theo sức mạnh của dòng họ. Vật thể dừng lại, co rúm, rồi từ từ tan biến.
Hải Diêm thở phào. Nhưng anh biết rằng đó chỉ là lần đầu tiên. Thủy quỷ vọng hương không dễ dàng bỏ cuộc.
---
Chương 7: Hạ Môn
Chuyến tàu Nam An cập bến Hạ Môn vào sáng sớm ngày thứ bảy.
Hải Diêm bước xuống tàu, chân chạm đất liền, nhưng anh không cảm thấy an toàn. Hạ Môn — thành phố biên giới, nơi gia tộc họ Trương đã sinh sống qua nhiều thế hệ — không còn như anh nhớ. Thành phố nhỏ, với những con đường hẹp, những ngôi nhà gỗ cũ, và mùi khói từ các lò gốm. Nhưng dưới vẻ bề ngoài yên bình, có thứ gì đó đang thay đổi.
Trương Mặc Vân đã rời tàu trước anh, biến mất vào đám đông. Tưởng Bá Sâm vẫn ở trên tàu, nhưng ông ta đã gửi cho Hải Diêm một tờ giấi, viết: "Chàng sẽ cần tôi. Và tôi sẽ cần chàng." Lý Thời thì vẫn ngây thơ, vẫn tò mò, và vẫn không biết rằng mình đã bước vào một thế giới mà hắn không nên biết.
Hải Diêm đi bộ về nhà gia tộc. Trên đường, anh nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc — hàng xóm, người quen, thành viên gia tộc. Nhưng trong mắt họ, anh thấy sự lo lắng. Họ biết rằng có thứ gì đó đang đến.
Nhà gia tộc họ Trương ở Hạ Môn là một ngôi nhà lớn, xây bằng gỗ và đá, xung quanh là tường cao. Trên cổng, có khắc dòng chữ: "Trương gia — canh giữ bí mật, bảo vệ dòng dõi." Hải Diêm bước vào, và thấy ông nội mình — Trương Thế Lương — đang ngồi trong phòng khách, cầm một ly trà nóng.
"Diêm," ông nội nói, giọng trầm, "chàng đã trở về."
"Ông nội," Hải Diêm nói, giọng không có chút cảm xúc, "Hải Hà đã chết."
Trương Thế Lương im lặng một lúc. Rồi ông nói: "Tôi biết. Tôi đã thấy trong mơ."
Hải Diêm ngồi xuống, mắt nhìn xuống sàn. Anh biết rằng trong gia tộc họ Trương, giấc mơ không phải giấc mơ bình thường. Chúng là lời tiên tri, là cảnh báo, là sự thật ẩn giấu.
"Ông nội," Hải Diêm nói, "chuyện gì đang xảy ra?"
Trương Thế Lương nhìn cháu trai, đôi mắt già nua nhưng sáng: "Kẻ thù của chúng ta đã tìm ra cách để săn lùng họ Trương ở hải ngoại. Họ đã triệu hồi Thủy quỷ vọng hương, và họ đang lên kế hoạch tấn công Hạ Môn. Nhưng đó không phải là thứ duy nhất chàng cần lo."
"Gì nữa?"
"Có một bí mật trong gia tộc," Trương Thế Lương nói, giọng trầm xuống, "một bí mật mà chỉ những thành viên cao nhất mới biết. Và bí mật đó... liên quan đến dòng máu của chàng."
Hải Diêm nhìn ông nội, mắt cảnh giác: "Ông muốn nói gì?"
Trương Thế Lương không trả lời ngay. Ông ta đứng dậy, bước đến tường, và mở một ngăn bí mật. Bên trong, có một cuộn giấy cŕ, viết bằng mực đen. Ông ta đưa cho Hải Diêm:
"Đọc đi."
Hải Diêm mở cuộn giấy, và đọc. Nội dung khiến anh đông cứng.
---
Chương 8: Số Phận Thay Đổi
Cuộn giấy ghi rõ:
"Dòng máu họ Trương không phải dòng máu bình thường. Từ đời này sang đời khác, họ Trương mang trong mình một lời nguyền — hoặc có thể gọi là ân sủng. Dòng máu của họ có khả năng chống lại các thực thể siêu nhiên, nhưng cũng khiến họ trở thành mục tiêu của những kẻ muốn khai thác sức mạnh đó. Và trong mỗi thế hệ, có một người được chọn — người mang trong mình dòng máu tinh khiết nhất, người có thể mở ra cánh cửa dẫn đến thế giới bí mật. Người đó là Trương Hải Diêm."
Hải Diêm đọc xong, tay run nhẹ. Anh không phải người dễ bị lay động, nhưng thông tin náy quá nặng nề. Anh không chỉ là một thành viên của Cục Lưu trữ Phía Nam — anh là chìa khóa, là mục tiêu, là trung tâm của mọi âm mưu.
"Ông nội," Hải Diêm nói, giọng khô khốc, "tại sao ông không nói cho tôi từ trước?"
"Vì chàng chưa sẵn sàng," Trương Thế Lương nói, "nhưng bây giờ, chàng phải sẵn sàng. Kẻ thù đang đến, và chàng là người duy nhất có thể ngăn chặn họ."
Hải Diêm im lặng một lúc. Rồi anh nói: "Tôi sẽ không để Hải Hà chết vô nghĩa."
Ông nội gật đầu, đôi mắt già nua lấp lánh: "Tôi biết."
Và khi chân Hải Diêm chạm đất Hạ Môn, số phận thực sự của hai chàng trai — Trương Hải Diêm và Trương Hải Hà — mới bắt đầu thay đổi. Không phải vì họ muốn, mà vì dòng máu trong họ không cho phép họ chọn.
---
Vĩ Thanh
Trên một ngọn đồi nhỏ cách Hạ Môn vài dặm, một bóng người đứng đó, nhìn xuống thành phố. Bóng người đó mặc áo choàng đen, mặt che khuất trong bóng tối. Trên tay, có một cuộn giấy — giống hệt cuộn giấy mà Trương Thế Lương đưa cho Hải Diêm.
"Trương Hải Diêm," bóng người thì thầm, giọng vang trong gió, "chàng đã trở về. Và trò chơi... mới chỉ bắt đầu."
Rồi bóng người biến mất, để lại sau lưng một mùi hoa trắng mục nồng nặc.
---
Hồ Sơ Nam Bộ: Thủy Quỷ Vọng Hương — Còn tiếp.
---
Ghi chú: Nội dung trên là phần mở rộng của Hồ Sơ Nam Bộ, giữ nguyên từ khóa và cốt truyện gốc, phát triển thêm nhân vật, tình tiết và xung đột. Văn phong được điều chỉnh để tránh đặc trưng AI, tập trung vào sự mạch lạc, cảm xúc nhân vật và bầu không khí bí ẩn.