Học Xá Quỷ Ngự
Sau hàng chục năm gắn bó với một thị trấn nhỏ im lặm nơi cuộc sống trôi chậm theo nhịp thời gian, cô giáo Najwa (Raihaanun) cùng cô con gái nhỏ Yanti đã quyết định dứt bỏ tất cả để bắt đầu lại. Jakarta hiện ra trước mắt họ như một biển cả ánh đành rực rỡ, hứa hẹn về một tương lai đầy cơ hội, về một nơi giáo dục đích thực cho con gái mình. Najwa đã may mắn nhận được vị trí dạy học tại một ngôi trường tư thục danh tiếng, được vận hành bởi một quỹ từ thiện khổng lồ mang tên "Học Xá Quỷ Ngự". Cái tên ban đầu nghe có vẻ kỳ quặc, gợi nhớ những truyền thuyết cổ, nhưng trong mắt Najwa lúc ấy, nó chỉ là một cái tên độc đáo, quyền lực, tượng trưng cho sự ưu tú. Trường học tọa lạc trong một khuôn viên cổ kính, kiến trúc theo phong cách thuộc địa, với những dãy hành lang dài hun hút, phủ đầy rêu phong và bóng tĩnh lặng. Nó tựa như một lâu đài kiêu hãnh đứng sừng sững giữa thành phố ồn ào.
Hai mẹ con thuê một căn nhà cũ kỹ trong một con hẻm nhỏ gần trường. Ngay từ buổi tối đầu tiên, điều bất an đã len lỏi. Không chỉ là tiếng động lạ - những âm thanh như có, như không, từ tường đá, từ gác mái - mà còn là những bóng hình lờ mờ, chỉ thoáng qua trong góc mắt, tan biến khi quay đầu. Najwa phát hiện những dấu vết kỳ quái trong chính ngôi nhà: những vết trầy xước cổ quái trên sàn gỗ giống như dấu chân của trẻ nhỏ, những bức tranh cổ điển treo tường bị xê dịch nhẹ, và trên bàn, một quyển sách cũ không tên, mở sẵn vào một trang ghi chép tay về các "nghi thức kế thừa" với những hình vẽ đáng sợ. Mọi thứ đều gợi liên tưởng đến một quá khứ đẫm máu.
Khi bắt đầu công việc dạy học, cô dần khám phá ra bức màn đen tối che phủ "Học Xá Quỷ Ngự". Qua lời kể của vài nhân viên già, từ sách vở bị cất giấu trong thư viện kín, cô biết về những nhà sáng lập - những người xây dựng nên trường học này từ thế kỷ trước. Họ không phải là những nhà giáo dục lương thiện, mà là một hội kín, một phái secta theo chủ nghĩa siêu hình cực đoan. Họ tin rằng quyền lực thực sự và sự bất tử có thể đạt được thông qua một nghi lễ kinh hoàng: ăn thịt những linh hồn trong sáng, thuần khiết - những học sinh ưu tú nhất của chính ngôi trường họ xây dựng - để "tinh luyện" bản thân, biến sự hi sinh thành nguồn sức mạnh vĩnh cửu. Nghi lễ đó, theo như những ghi chép, được thực hiện dưới danh nghĩa "hiến tế cho tri thức vĩnh hằng". Lần đầu tiên, nó diễn ra vào năm thành lập trường, và sau đó, cứ mỗi một thời kỳ nhất định, nó lại được tái diễn. Lần này, theo thông tin mờ ám mà Najwa thu thập được, đã đến "thời kỳ nối tiếp". Và những dấu hiệu đáng sợ nhất - những học sinh xuất sắc bỗng nhiên bệnh hoạn, mất tích, hay thay đổi tính cách một cách rùng rợn - bắt đầu xuất hiện khắp nơi. Thầy hiệu trưởng, một người đàn ông lạnh lùng, tên Anton, luôn hiện diện với nụ cười hời hợt và ánh mắt sâu thẳm như đang đếm từng hơi thở của người khác. Ông như là hiện thân của sự thống lĩnh, một kẻ "quản ngục" cho học xá này.
Ranh giới giữa thực tại và cõi ma, giữa người sống và linh hồn báo oán đã trở nên mỏng manh đến đáng sợ. Najwa nhận ra rằng căn nhà họ ở, từng là nơi trú ngụ của một gia đình theo dõi chặt chẽ các nghi lễ cổ xưa, bây giờ là một phần của mạng lưới ký ức đau thương. Những giấc mơ kinh dị của Yanti về những đứa trẻ mặc đồng phục cũ, đứng thành vòng tròn và hát một khúc ca đau đớn, không còn là giấc mơ thông thường. Đó là hiện thực của quá khứ đang cào xé vào hiện tại.
Khi ngày "lễ kế thừa" được tiết lộ - một đêm trăng đen trong tuần lễ diễn ra lễ hội học tập của trường - cô biết thời gian đã cạn kiệt. Học Xá Quỷ Ngự không chỉ là một tòa nhà, mà là một sinh vật sống, một cái máy ăn thịt người được lắp ráp từ nỗi đau, từ sự tham niệm, và từ những nghi lễ bị lãng quên. Nó đã "quỷ ngự" - quỷ đã cai quản nó trong suốt bao năm, và nó đang đói. Mục tiêu lần này có thể chính là Yanti - một học sinh mới đến, tài năng, trong sáng, hoàn hảo cho "món ăn tinh thần" cuối cùng để hoàn tất vòng lặp.
Najwa, người từng chỉ biết đến bài giảng, đến sách vở, đến tương lai của con gái qua những kỳ thi, giờ đây phải trở thành một chiến binh. Cô phải thọc thủu vào trái tim tối tăm của Học Xá Quỷ Ngự, tìm ra manh mối phá vỡ nghi thức cổ xưa. Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự hiểu biết về những gì đã xảy ra, bằng lòng dũng cảm đối mặt với những linh hồn đang cô độc và đau khổ, và bằng tình yêu thương đủ lớn để đánh đổi. Cuộc chiến sinh tồn của cô không còn là để thoát khỏi một ngôi nhà hay một thị trấn, mà là để giải thoát linh hồn của chính ngôi trường, và bảo vệ mạng sống của đứa con duy nhất, trước khi Yanti bị biến thành một phần lịch sử đen tối tiếp theo của Học Xá Quỷ Ngự. Ranh giới mờ nhạt ấy sắp bị xé toạc, và một mẹ sẽ phải đối đầu với tất cả những gì chốn học đường ấy đang giấu kín.