Anh đứng trong phòng hòa nhạc, bàn tay đập nhịp cùng nốt nhựa lớn trên bảng đồ nhạc, nhưng tâm trí ông đang ở ngoài kia, trong căn phòng nhỏ bên trên, nơi Em đang ngủ gục trên chiếc giường xưa. Giấc mơ của Anh là những giai điệu mang theo cảm xúc, nhưng trái đời lại yêu cầu ông phải hòa vào nhịp sống sôi động ấy, để rồi bóng dáng một nghệ sĩ bên ngoài đời trở nên xa xôi với người đã từng là niềm an ủi duy nhất.
"Anh ở đâu có tiếng Em gọi," giọng Em vang lên từ phía sau cánh cửa, vừa treo khoá. Cô đứng đó, tóc buộc cao, mái tóc ướt trôi xuống trán, bàn tay vẫn còn vấy nước muối. "Anh nợ Em..."
Lời nói treo lại khoảng lặng. Anh nhìn về phía cửa, nụ cười buồn của những năm qua hiện lên trên khuôn mặt cô. Hai người đứng giữa hai thế giới: một là thế giới của ánh sáng và tiếng ồn ào, hai là thế giới của những con đường mòn tơi, những bữa cơm chiều thanh bình và những đêm dài chia sẻ những tâm tại chưa từng được công khuyến khích.
"Em biết Anh có nợ," Em tiếp tục, bước chậm vào phòng. "Nợ một điều gì đó không phải trong sách nợ, mà là nợ vì đã hứa sẽ không bao giờ để Anh lẻ bóng giữa đêm trống rỗng."
Anh thở hồi, trái tim đập rộn ràng giữa lòng phòng trống. Giữa cái đẹp của nhạc và sự thực dầy thấm nước mắt, có lẽ đây mới là bản nhạc anh cần viết - không để giới truyền hình truyền, không để truyền thông đưa vào hồ sơ, mà để cho người đó nghe thấy, dù chỉ trong giấc mơ.