Cái lạnh Siberia tháng Giêng không phải kiểu rét buốt thấu xương kiểu vùng Baltic mà sáu sinh viên đại học Tartu (Estonia) quen thuộc, mà là kiểu cắn xé da thịt, khiến lông mi ngậm băng chỉ sau mười phút đứng ngoài trời. Họ leo lên sườn bắc dãy Sayan với cái tên nghe oai vệ là "Đoàn chinh phục đỉnh Tavan Bogd", nhưng thực tế bên trong nhóm chẳng ai ưa ai gì. Người đứng đầu Olle, 28 tuổi, cựu sinh viên quân sự, tự phong làm trưởng nhóm từ lúc thuê giấy phép leo núi, là kẻ khiến ai cũng ghét bỏ: anh ta ép cả nhóm dậy từ 4 giờ sáng để kiểm tra dây leo, chửi rủa thậm tệ nếu ai dừng lại chụp ảnh kỷ niệm, giấu riêng túi nhiên liệu dự phòng, thậm chí tranh cãi to tiếng với Eero – chàng sinh viên sinh học thích mạo hiểm, suýt đánh nhau với Olle khi gã này bắt Eero phải xóa dữ liệu ảnh chụp khu vực cấm leo gần chỗ ở của người Buryate bản địa.
Đến ngày thứ năm của chuyến đi, cả nhóm đã kiệt sức, chân tay phồng rộp vì giày leo núi chật, chỉ còn chờ sáng hôm sau là xuống núi. Đêm trước ngày cuối, Olle cầm rìu băng, điện thoại vệ tinh và đèn pin đi kiểm tra dây cố định có bị đóng băng không, dặn đợi 2 tiếng nếu không thấy về thì đừng đi tìm. Nhưng anh ta biến mất luôn. Tuyết ngoài trời phẳng lặng như mặt gương, không một dấu chân nào dẫn ra khỏi khu trại, dù cả nhóm đã lùng sục suốt hai tiếng trong gió rít. Eero muốn quay lại tìm, nhưng mọi người đều sợ hãi, lại gặp bão tuyết nổi lên, tầm nhìn bằng không.
Ngày hôm sau, điện thoại vệ tinh đã theo Olle đi mất, radio liên lạc cũng hỏng hóc từ hôm trước. Eero quyết định dẫn cả nhóm bỏ trại leo, men theo sườn núi đi xuống, hy vọng tìm được sự giúp đỡ. Họ lạc đường suýt rơi vào khe nứt băng, may mắn nhìn thấy khói bốc lên từ một ngôi làng nhỏ của người Buryate dựa lưng vào sườn núi. Người dân ở đây nhìn họ với ánh mắt dè dặt, chỉ có bà lão Dashka, trưởng làng, nhận họ vào ở trong căn lán gỗ giữ thịt khô.
Mọi chuyện kỳ quái bắt đầu từ đêm đó. Đầu tiên là tiếng gõ cửa lán lúc nửa đêm: Mari, cô gái duy nhất trong nhóm từng thầm thích Olle, chạy ra mở cửa nhưng không thấy ai, chỉ thấy lớp sương giá trên kính cửa sổ bị khắc nguệch ngoạc dòng chữ "Olle" bằng tiếng Estonia – thứ ngôn ngữ không ai trong làng biết nói. Eero nghĩ là ai đó trong nhóm giở trò, nhưng tất cả đều đang ngủ trong lán, không ai có dao ấm đủ để khắc lên kính lạnh cóng.
Sau đó là chuỗi sự kiện điên rồ đến mức cả nhóm bắt đầu nghi ngờ chính mắt mình: Đồ leo núi họ để cạnh cửa lán biến mất sạch, giày da mỗi sáng thức dậy đều đầy tuyết, chiếc radio hỏng của người làng tự nhiên bật lên phát bài hát dân ca Estonia Kui me läheme mägedesse (Khi chúng ta lên núi) – bài Olle hay huýt sáo suốt chuyến đi. Dashka gọi người phiên dịch là cậu thanh niên Buryate nói được chút tiếng Anh, bảo họ: "Các người đã đánh thức Hồn Ma Người Leo Núi". Theo lời bà, ngọn núi này có linh hồn, thường hiện hình thành kẻ leo núi mất tích, trừng phạt ai lấy đồ vật từ các cairn (đống đá thiêng) trên đỉnh. Bà nói mấy người chăn gia súc đã tìm thấy xác một người đàn ông mặc áo khoác đỏ (giống y áo của Olle) hai tuần trước, chôn tạm dưới tuyết, nhưng hồn ma không về vì gã đó lấy mất viên đá cầu nguyện bằng ngọc bích đặt ở đỉnh thiêng.
Cả nhóm mới nhớ ra, Olle từng giấu giếm việc lấy một viên đá nhỏ từ đống đá trên đỉnh hôm họ lên, khoe với Eero một lần rồi cất vào túi ngực. Giờ anh ta mất tích, viên đá cũng theo đó biến mất. Dashka bảo Hồn Ma Người Leo Núi sẽ không cho họ rời làng, cũng không ngừng bão tuyết, chừng nào họ trả lại viên đá. Nhưng xác Olle đã bị tuyết lấp sâu mười mét dưới dãy Sayan, mấy người chăn gia súc nói không thể tìm được.
Nhiệm vụ trả lại vật thiêng là điều cả nhóm chẳng hề muốn dính vào từ đầu – họ thậm chí không biết Olle lấy đá, giờ càng không thể thực hiện. Eero cố gắng bất chấp leo lại lên núi, nhưng ngay trên sườn dốc anh ta thấy một bóng người mặc áo đỏ, mặt mũi phủ đầy băng giá, cầm tay ra hiệu. Eero hoảng sợ ngã gãy cổ tay, phải cõng về làng. Đêm đêm Hồn Ma Người Leo Núi đi dạo quanh làng, tiếng bước chân lạo xạo trên tuyết dừng ngay ngoài cửa lán của họ, có lúc họ nghe rõ giọng Olle hét lên: "Trả lại đây!". Người dân làng bắt đầu tránh xa họ, bảo cả nhóm bị nguyền rủa, không cho thêm thức ăn. Giờ họ bị kẹt giữa vùng đất lạ, giữa những người họ chẳng quen biết, nhiệm vụ ban đầu chẳng ai muốn nhận, giờ cũng chẳng tài nào giải quyết được.
Đêm cuối cùng ở làng, cả nhóm co ro trong lán, nghe tiếng gió gào bên ngoài giống hệt giọng Olle. Eero nhìn về phía đỉnh Tavan Bogd, thấy một bóng người nhỏ xíu đang vẫy tay từ đỉnh núi. Mari khóc nức nở, bảo Olle đang chờ họ lên. Tiếng Hồn Ma Người Leo Núi hú lên giữa đêm tuyết, bão vẫn rơi không ngừng.