Giữa lúc tiếng súng còn rền vang ở những nẻo đường giải phóng, nạn cướp bóc như một căn bệnh trĩu nặng lên vùng đất mới hòa bình. Lệnh từ trên xuống cứng rắn: phải dẹp tan ổ Thanh Long Trại, một băng cướp hung hãn do Long Mù cầm đầu, đang biến vùng Tam Loan Lý thành vùng đất chết. Trung đội trưởng trinh sát Quân Giải phóng Hướng Dương, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sắc như dao, nhận nhiệm vụ. Anh cải trang thành một lái buôn lạc lõng, len lỏi vào hang ổ của bóng đêm. Đêm đầu tiên, trong căn nhà tranh lụp xụp, một bóng người cao lớn bước vào. Ánh lửa bập bùng chiếu lên gương mặt đầy sẹo, đôi mắt từng rất quen thuộc. Hướng Dương chết sững. Người trước mặt không ai khác chính là Hướng Thiên, anh trai cùng cha khác mẹ, người mà anh đã thất lạc từ thuở nhỏ. Thời gian như trở lại, nhưng bây giờ Hướng Thiên là cậu ba của Thanh Long Trại, tay phải đắc lực của Long Mù, gương mặt lạnh lẽo như phiến đá. Hai anh em đứng đó, giữa căn nhà hôi hám mùi thuốc súng và mồ hôi, tình thân như sợi dây vô hình kéo căng giữa bầu không khí ngột ngạt. “Sao em lại về đây?” Giọng Hướng Thiên khô khốc, như tiếng gió luồn qua khe đá. “Em về để dẹp loạn.” Hướng Dương đáp, từng chữ nặng trĩu. Giữa họ, bức tường vô hình của lý tưởng và sự sống còn đã dựng lên, cao hơn cả mái nhà tranh. Hướng Dương hiểu, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ giờ đây đều có thể là mồi lửa thiêu rụi cả hai. Anh chọn cách im lặng, chôn sâu nỗi đau vào tận cùng trái tim, và bắt đầu “nằm vùng” trong chính hang ổ của kẻ thù. Những ngày tháng sau đó, Hướng Dương sống trong hai thân phận. Ban ngày, anh giả vờ say xỉn, lắng nghe từng lời xì xào của bọn cướp, ghi nhớ từng lối đi nước bước của Thanh Long Trại. Ban đêm, anh lần mò trong bóng tối, dùng mọi mưu kế, từ thả mồi lửa thiêu rụi kho lương thực chiến lược của bọn chúng, đến cài cắm những tín hiệu nhỏ cho đồng đội bên ngoài. Mỗi lần hành động, anh đều phải đối mặt với ánh mắt săm soi của Hướng Thiên. Có những đêm, hai anh em chạm mặt trong bóng tối, không nói với nhau lời nào, chỉ có tiếng súng nổ xa xăm như lời đáp trả cho sự chia rẽ không thể hàn gắn. Cuộc tấn công chính diễn ra vào một buổi sớm mù sương. Từ bốn phía, lực lượng giải phóng ập đến như thác lũ, phối hợp nhịp nhàng với những toán quân do Hướng Dương dẫn đường từ bên trong. Thanh Long Trại lập tức trở thành biển lửa và tiếng la hét. Long Mù điên cuồng phản kháng, bọn cướp như những con thú bị dồn chân tường, chiến đấu không khoan nhượng. Hướng Dương, với kinh nghiệm trinh sát, dẫn đầu một mũi tiến công ngoan cường, xuyên qua mưa đạn, phá vỡ từng chốt phòng ngự. Đúng lúc hiểm nguy nhất, khi một toán cướp được lệnh tiêu diệt toàn bộ chứng cứ và con tin, một loạt súng máy từ một góc khuất bất ngờ nổ ra, hạ gục toán lính đang định xông lên. Hướng Dương ngoái đầu, thấy Hướng Thiên đứng đó, khẩu súng vẫn còn khói, ánh mắt không còn lạnh lẽo nữa, mà đỏ ngầu, đau đớn. Anh không nói, chỉ gật đầu một cái thật nhanh với em trai, rồi lao vào làn đạn, che chắn cho một nhóm dân lành đang hoảng loạn. Hy sinh của anh, như một mũi tên cuối cùng, phá vỡ ý chí cuối cùng của bọn cướp. Khi Thanh Long Trại chìm trong khói lửa và tiếng khóc, Long Mù bị bắt sống. Hướng Dương đứng giữa đống đổ nát, máu và bụi bám đầy áo, tìm thấy thi thể anh trai mình dưới một mái nhà đổ. Không có nước mắt, chỉ có một nỗi đau đớn tê dại. Anh đã chiến thắng kẻ thù, nhưng đã đánh mất một phần máu mủ của mình. Cuộc chiến đẫm máu và lửa đạn đã kết thúc, nhưng trong lòng Hướng Dương, cuộc chiến giữa tình thân và lý tưởng vẫn còn âm ỉ. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh hòa bình lọt qua làn khói, chiếu lên những mái nhà tranh đang cháy dở, lên những gương mặt đẫm mồ hôi và nước mắt của người dân Tam Loan Lý, họ thấy một trung đội trưởng trẻ tuổi đứng sừng sững, như một pho tượng bằng máu và nước mắt. Vùng đất này, sau cơn bão lửa, cuối cùng cũng đón chào bình minh. Nhưng bình minh ấy, với Hướng Dương, mang theo cả bóng hình người anh trai và nỗi ám ảnh của một cuộc nội chiến không tiếng súng, giữa hai con người cùng một dòng máu.