Dưới vầng trăng máu treo lơ lửng nơi biên ải, ngôi làng Vân Khê chìm trong màn sương bạc tựa khăn liệm. Gió rít qua phên dậu đổ nát, mang theo mùi tro tàn lẫn tiếng rên rỉ bất tận của những cư dân suốt đêm trở thành Âm Binh Mộ Địa. Những bóng người vật vờ dưới ánh nguyệt, thân xác đen kịt như nhựa đường chảy loãng, hốc mắt trống rỗng chứa đựng u linh của Huyền Cơ Vệ: Trấn Quốc Thần Đỉnh - báu vật đế vương từ nghìn năm trước bỗng mất tích giữa canh ba.
Bạch Ngân Xuyên đứng trên ngọn đồi hoang, tay siết chặt chuôi kiếm Hàn Sương. Gió thổi tung vạt bào trắng muốt phủ lên vai chàng thanh niên hai mươi xuân xanh mà tóc đã điểm sương. Hắn đã trốn chạy thế gian năm năm, nhưng mùi máu tanh nồng nơi quê nhà vẫn lôi kéo hắn về trước lời nguyền "Cửu U Huyết Sát". Tiếng gầm gừ của đám nhục thân không linh hồn vang lên sau lưng, xác nhận điều hắn nghi ngờ: Thần Đỉnh không đơn thuần là bảo vật trấn quốc, mà chính là trái tim đen tối của Yêu Vụ Bí Thuật đang bành trướng.
"Ngươi tưởng chạy được sao?" Giọng nói lạnh như băng buốt vang lên từ bóng tối. Thân ảnh mờ ảo của Thẩm Phong - sư đệ cùng môn năm xưa - hiện ra với con mắt phải chứa ánh lửa xanh lè. "Thần Đỉnh đã chọn chủ nhân mới. Cả triều đình này sẽ nằm dưới bàn tay Huyền Cơ Vệ!"
Ngân Xuyên cắn môi đến bật máu. Hóa ra vết dao phản bội năm ấy chưa bao giờ lành. Đế đô đang nhảy múa trên dây kéo bởi thế lực vô hình, tung cư dân biên ải làm tốt tiêu trước khi tiến quân thôn tính thiên hạ. Chuôi kiếm trong tay chàng nóng rực như than hồng, nhắc nhở lời di ngôn của phụ thân: "Con đường cứu thế không nằm ở gươm đao hay pháp thuật, mà ở chỗ trái tim người thường chưa nguội lạnh."
Xác sống ào tới tựa thác lũ. Ngân Xuyên ngửa mặt hét vang, thanh Hàn Sương vạch một vòng cung bạc quét sạch mười tên Âm Binh. Nhưng khi nhìn thấy trong đám quái vật kia khuôn mặt già nua của bà lão bán đậu phụ ngày xưa, chợt hiểu ra chân lý: Huyền Cơ Vệ: Trấn Quốc Thần Đỉnh không phải vật cần tìm kiếm, mà chính là gương cười nhạo lòng tham nhân gian. Ai thống trị được tự do và ý chí của đám dân đen dưới chân kia, người đó mới thực sự nắm giữ ngai vàng vô hình. Bất chợt, chàng mỉm cười - nụ cười đầu tiên sau năm năm tự giam mình trong mây núi.