Buổi sáng hôm ấy, bầu trời Mexico trong vắt như một tấm lụa xanh không tì vết. Nhóm năm người bạn – những chàng trai tràn đầy nhiệt huyết – rời bến cảng với tiếng cười giòn tan. Con thuyền gỗ cũ kĩ lắc lư theo từng đợt sóng hiền hòa, những ngọn giáo câu cá lấp lánh dưới nắng mai. Họ không ngờ rằng, chính mặt biển phẳng lặng ban sơ ấy sẽ trở thành màng đêm tử thần khắc nghiệt nhất đời mình.
Định mệnh ập đến đột ngột như một nhát chém. Khi mặt trời chếch bóng, bầu trời chuyển màu chì, những con sóng dữ dằn bắt đầu cuộn trào. Trong tích tắc, chiếc thuyền chòng chành rồi lật úp – tiếng gỗ vỡ tan hoà cùng tiếng gào thét kinh hoàng. Năm sinh mạng vụt rơi vào mênh mông vô tận của biển cả. Muối mặn xộc vào mũi, vào miệng, vào từng thớ thịt như lưỡi dao cào xé. Người thì quờ quạng bám vào mảnh thuyền vỡ, kẻ đuối sức vật lộn giữa vòng xoáy tử thần.
Những ngày tiếp theo là chuỗi dài địa ngục trần gian. Cơn khát thiêu đốt cổ họng, cái đói rút ruột từng canh giờ. Những bóng đen lởn vởn dưới nước – có lúc là cá heo tò mò, nhưng cũng có lúc là vây lưng sắc nhọn của lũ cá mập. Ánh nắng mặt trời như búa tạ đập thẳng xuống da thịt rát bỏng, đến đêm thì cái lạnh thấu xương khiến răng họ va vào nhau lập cập. Họ mất hết phương hướng giữa đồng nước mênh mông, tiếng thở của nhau trở thành bản nhạc duy nhất giữa tịch liêu.
Thế nhưng, giữa hỗn loạn ấy, một điều kỳ diệu âm thầm nảy mầm. Anh chàng Marco – người trầm tính nhất nhóm – bỗng trở thành cột trụ tinh thần. Anh bắt đầu hát vang những bài hát quê hương nghẹn ngào, mắt không rời đường chân trời. Những năm tháng nuông chiều bản thân chợt tan biến, thay vào đó là ý chí sắc như thép: "Đếm sóng thở đi! Cứ mười con sóng là một giây ta sống thêm!" – giọng anh khàn đặc nhưng đầy uy lực khiến cả nhóm gượng ngồi dậy. Họ nhặt vỏ ốc biển hứng nước mưa, họ đuổi theo bóng đàn cá nhỏ với đôi tay run rẩy, họ thay phiên nhau kể về những món ăn ngày xưa mẹ nấu…
Hy Vọng Giữa Mênh Mang ấy mong manh như sợi chỉ tơ, nhưng đủ bền chặt để thắt năm trái tim làm một. Khi đôi mắt của Pedro yếu ớt nhắm lại, bốn cái đầu lấm tấm muối biển ráp sát vào nhau thì thầm: "Ngày mai… ngày mai nhất định thuyền sẽ đến…". Ánh lửa hải đăng nào đó trong trí tưởng tượng đã duy trì hơi thở họ suốt mười lăm ngày không mặt trời.
Và rồi, khi ý thức đã mờ đi như sương khói, tiếng máy tàu xa xa vọng lại tựa tiếng kèn thiên thần. Họ không còn nước mắt để khóc, nhưng Hy Vọng Giữa Mênh Mang đã hóa thành bình minh chói lóa – thứ ánh sáng chạm được bằng tay, ấm áp hơn cả vầng dương ngày nào…