Kế Hoạch Báo Thù Của Analia Hơn một phần tư thế kỷ. Những ngày tháng đầy máu và nước mắt ấy vẫn đeo bám Analia như bóng hình quá khứ chưa bao giờ phai mờ. Năm xưa, khi mẹ cô – một nhà báo dũng cảm dám vạch trần những góc khuất quyền lực – ngã xuống dưới họng súng của một tên chính trị gia đầy tham vọng, đứa bé gái 7 tuổi đã thề nuốt hận vào tim. Giờ đây, ở tuổi 36, Analia không còn là cô nhi yếu đuối. Cô là một trong những chiến lược gia chính trị lão luyện nhất Colombia, thứ vũ khí sắc bén nhất của cô không phải súng đạn mà là những mưu kế được vạch ra từng chữ một trong cuốn sổ da đen nhòe vết mực. Kẻ thù của cô – Javier Márquez – giờ đã khoác lên mình bộ mặt hào nhoáng của một ứng viên tổng thống được cả nước ngưỡng mộ. Dưới ánh đèn sân khấu, hắn mỉm cười rạng rỡ trước những lời ca tụng về "tinh thần cải cách", "lý tưởng vì dân". Nhưng Analia biết rõ hơn ai hết: ẩn sau nụ cười ấy là hàm răng sói đã nhai nát xương máu của mẹ cô năm nào. Hắn tưởng vụ án chìm theo dòng thời gian. Hắn lầm. Analia không vội. Cô để những ngón tay thon thả lướt trên bàn phím, từng mảnh ghép tối tăm trong quá khứ của Javier dần lộ diện. Một vụ hối lộ năm 1994 được khéo chôn vùi, mối quan hệ mờ ám với các trùm ma túy, những bằng chứng thao túng bầu cử tỉnh Santander… Mỗi sự thật được cô thẩm thấu như người thợ kim hoàn mài giũa viên đá quý chết chóc. Nhưng cô không đơn độc. Trong căn phòng tối ở Medellín, những kẻ từng bị Javier chà đạp dần tập hợp lại dưới ngọn lửa căm hờn của Analia. Một cựu đặc vụ biết rõ cách Javier giết người rồi phi tang hồ sơ. Một nữ phóng viên già từng bị tước bằng vì dám đăng bài điều tra về cái chết của mẹ cô. Và cả ông trùm truyền thông – người nuôi dưỡng tham vọng đạp đổ Javier chỉ bằng cú click chuột. Kịch bản đã được vẽ sẵn. Analia nhếch mép khi xem Javier hùng hồn diễn thuyết về "minh bạch" trên truyền hình trực tiếp. "Cứ hét to vào đi… Hỡi kẻ giết người" – cô thì thầm, tay bấm gửi email nặc danh đến tất cả tòa soạn. Băng ghi âm vụ mua chuộc quan chức bầu cử năm 2002. Video hắn tiếp tay cho băng đảng buôn người. Những bức ảnh nhuốm máu từ hiện trường vụ thảm sát ngày xưa – thứ mà cô đã đánh cược mạng sống để lấy được từ kho lưu trữ mật của cảnh sát. Mạng xã hội bùng nổ như cơn địa chấn. Từ Bogotá đến Cartagena, người dân Colombia đứng hình trước sự sụp đổ tức thì của một kẻ tự xưng là "nguồn hy vọng". Analia ngồi trong bóng tối, gương mặt lạnh như băng khi xem Javier gục ngã trên bục phát biểu, giữa những tiếng la ó phẫn nộ của đám đông. Cái chết là quá dễ dàng. Cô muốn hắn sống – sống để nếm trải vị đắng của sự nghiệp tan nát, hạnh phúc gia đình vụn vỡ, và ánh mắt khinh bỉ của cả dân tộc. Nhưng cơn khát báo thù vẫn chưa nguôi. Analia nhìn xuống tấm ảnh mẹ cũ kỹ trong ví: "Mẹ ơi, đây chỉ là chương đầu thôi…". Trên bàn làm việc, một tập hồ sơ dày về các đồng phạm năm xưa của Javier vẫn đang chờ. Màn đêm còn dài lắm.