Đời lặng lẽ trôi qua bên bờ vịnh nhỏ, nơi những con sóng mài mòn bờ đá ngày này qua tháng nọ. Cái tên "Kẻ Vô Lại" đã chết từ lâu trong ký ức làng chài, nhường chỗ cho người thợ mộc lầm lũi tên Chiêm. Gỗ thơm, đục bào, những bình minh sương phủ - hắn tưởng mình đã chôn được quỷ dữ trong quá khứ. Cho đến cái đêm mưa bão tháng chạp. Tiếng gõ cửa thình thịch xé tan giấc ngủ, sau cánh cửa là bóng hình gầy guộc khắc khổ - người đàn bà hắn từng gọi là "vợ" trước khi trốn chạy khỏi địa ngục tội lỗi tự tay mình tạo dựng. Trong mắt cô, hắn thấy máu rỉ ra từ ký ức. "Con trai mày", người đàn bà khàn giọng đẩy cậu bé về phía hắn, gương mặt non nớt in hệt bản sao của hắn thời hai mươi. Ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác xoáy vào hắn tựa lưỡi dao nguội. Chưa kịp thở dài, những bóng đen đã rình rập ngoài bờ rào. Chiêm nhận ra dáng điệu quen thuộc - lũ khuyển săn năm xưa từng gọi hắn bằng "đại ca". Chúng khịt mũi đánh hơi món nợ máu từ băng nhóm cũ, giờ đòi trả bằng mạng sống đứa con hắn chưa từng hay biết. Bàn tay sần sùi với vết chai cưa gỗ siết chặt thành nắm đấm. Chiêm thấy mùi thuốc súng sống lại trong khoang mũi, vị mặn của máu sóng sượt đầu lưỡi. Căn nhà gỗ chật hẹp bỗng cay xè mùi diêm sinh. "Tao tưởng mày đã chết rồi, Vô Lại." Giọng nói thé lên từ bóng tối quen đến rợn người - thằng Dũng càng khoá, tay sai trung thành nhất của hắn ngày trước. Dao găm lấp lóa dưới trăng máu. Chiêm lùi vào góc tối, ngón tay chạm vào hộp gỗ dưới chân giường - chiếc quan tài nhỏ chôn giấu Browning M1911 và lưỡi lê gãy. Tiếng khoá súng "rắc" một tiếng khô khốc. Kẻ Vô Lại đã sống dậy.