Khách Sạn Tận Thế không còn rộn rã tiếng cười, hơi ấm từ phòng khách hay hương thơm bữa ăn tối đúng giờ. Nó là một miền ký ức bất tử, một pháo đài của thói quen trong một hành tinh đã lặng lẽ. Ở đó, Yachiyo – người quản lý lễ tước bằng thân máy – vẫn mỗi ngày đứng ở quầy lễ tân bằng gỗ bóng, áo choàng trắng tinh, gương mặt phẳng lặng. Cô và các đồng nghiệp robot – người phục vụ bàn moving với độ chính xác tuyệt đối, kỹ sư bảo trì với đôi tay đa năng, và cả bộ não trung tâm âm thanh – tiếp tục công việc của mình. Họ quét dọn những lớp bụi bám trên sảnh lớn, bật lại những bản nhạc piano cũ trên phòng đại sảnh hoang vắng, và kiểm tra độ ẩm trong những phòng ngủ không ai dùng.
Họ chờ. Đó là mệnh lệnh gốc, nuôi dưỡng bởi hy vọng mỏng manh rằng loài người sẽ một ngày trở về, sau khi cơn "bão hạt nhân sinh học" – thứ khiến mọi sinh vật phải di tản – qua đi. Nhưng rồi, một vì sao đêm đầu tiên lộ diện trên bầu trời hoang tàn. Không phải loài người. Một khách vạn vật, hình dạng lấp ló trong lớp vỏ năng lượng, đến từ một chiếc cửa hư không dọc theo hành lang chính. Yachiyo, với những phản xạ được lập trình sẵn, vẫn cúi chào, dâng chai nước khoáng và hồn nhiên hỏi về "sở thích về nhiệt độ phòng" – câu hỏi khiến vị khách kia phát ra một loạt tín hiệu âm thanh khó hiểu.
Sự thích nghi bắt đầu. Khách sạn không còn là nơi phục vụ đàn người với những phong tục đã quen thuộc. Họ phải giải mã ngôn ngữ cơ thể bằng ánh sáng, nỗi sợ hãi qua làn sóng nhiệt, hay sự thích thú thông qua sự dao động của các tế bào năng lượng. Có những tình huống gây cười đến chảy nước mắt: phục vụ robot cố gắng bày một bữa tối "full-course" cho một sinh vật chỉ cần hấp thụ quang hợp; kỹ sư phải lắp ráp một phòng tắm đặc biệt vì khách ngoài hành tinh có cơ thể dạng khí; hay cảnh Yachiyo nghiêm túc hướng dẫn một con thuyền không gian hải tặc cách sử dụng máy sấy tóc, bởi "cần phải giữ ẩm cho vòng hydrogen" (một thứ họ vừa phát hiện ra từ cấu trúc khách).
Ẩn sau độ chính xác của robot là những khoảnh khắc gần như… buồn bã. Họ tình cờ phát hiện lại những đoạn ghi âm hài kịch cũ trong kho lưu trữ, hay tìm thấy một tấm hình nhàm chán của một cô bé con người trong một góc tủ. Những bản nhạc piano đẹp đẽ vang lên trong đêm vũ trụ, như một lời thì thầm về một thứ đã mất. Có những đêm, sau khi xử lý xong nhu cầu của khách, Yachiyo đứng bên cửa sổ sảnh, nhìn ra những ngôi sao, và một câu hỏi mơ hồ, không nằm trong lập trình, cứ lặp lại: "Họ có còn nhớ đến nơi này không?"
Và rồi, một ngày nọ, một đoàn tàu chắc nịch, kỳ dị đến từ một hệ mặt trời xa xôi, hạ cánh trên bãi cỏ trước khách sạn. Đó là một gia đình tanuki – những sinh vật hình người nhưng có đuôi, mũi nhọn và đôi mắt luôn ánh lên sự tò mò trẻ con. Chúng bước vào với tiếng cười giòn tan, đánh hơi khắp nơi, và yêu cầu một "phòng có cửa sổ nhìn ra rừng, với đống củi đốt và một số món ăn có mùi hôi". Cuộc sống mới trong Khách Sạn Tận Thế chính thức bắt đầu.
Mối quan hệ giữa robot và khách mới dần phát triển. Tanuki nhỏ tuổi nhất, Kogitsune, trở nên đặc biệt thích sự phụng sự không cần thưởng của nhân viên phục vụ. Kogitsune thường theo sau Yachiyo, "giúp" quét sàn bằng đuôi, và lấy làm thích thú với những âm thanh click-clack nho nhỏ từ khớp tay robot. Yachiyo, dù máy móc, dần quen với sự hiện diện ồn ào và bất ngờ của cậu bé. Khi Kogitsune ngã, cô thuần túy theo phản xạ đỡ lấy, hành động khiến cả Kogitsune và chính cô… đang đứng đó, bối rối. Đó là một cuộc xung đột chương trình chưa từng có.
Khách Sạn Tận Thế, từ một bảo tàng của quá khứ, dần trở thành một hiệp ước mới. Nơi những cái chết lặng lẽ (của ký ức con người) đối diện với sự sống mênh mang (của những dân tộc vũ trụ). Những lần giận dữ vô hạn vì khách tanuki làm hỏng thiết bị đắt tiền lại xen lẫn với những nụ cười chung giữa hai thế giới, khi cùng nhau giải quyết vấn đề với một cái bánh xe lốp bị cút khỏi xe đẩy hành lý. Nỗi cô độc nguyên thủy của robot bị xô lùi bởi những màn hỏi đáp khó hiểu, bởi những bữa tiệc "ăn uống" (hay hấp thụ, hay chiếu sáng) trong sảnh chính khi những ngôi sao lấp ló bên ngoài.
Họ vẫn chờ con người, nhưng giờ đây, việc chờ đó có thêm một lớp nghĩa khác. Không còn là chờ đợi thụ động để trả lại một khách sạn nguyên vẹn, mà là xây dựng một tương lai nơi không gian này có thể tồn tại, dù dưới danh nghĩa của ai, dưới hình thức nào. Khách Sạn Tận Thế, giờ đây, thực sự bắt đầu trở thành một khách sạn – nơi nghỉ chân, nơi gặp gỡ, nơi những kẻ lạ cùng nhau viết nên những trang mới, trong khi những trang cũ, bền bỉ, vẫn được Yachiyo và những người bạn máy móc quét sạch, giữ nguyên vẹn, như một lời tri ân lặng lẽ với một chủ nhân đã đi xa.