Mặt biển vẫn còn réo rắt sau những tiếng nổ liên tiếp. Không chỉ là sóng lớn – đáy biển bị xé toạc, những mảng đá vụn trôi lềnh phềnh dưới vàng. Rồi, từ vùng nước đục ngầu ấy, bóng đen hiện ra. Không phải một, mà là hàng chục cái đầu, hàng chục bóng lưng khổng lồ lóe lên, lướt qua mặt nước với một sức mạnh nguyên thủy, khiến cả vùng biển rung lên. Người dân trên đảo lác đác ban đầu tưởng là sóng thần hay động đất. Nhưng rồi họ nhìn thấy rõ. Vây cá trích khổng lồ vẫy nước, một chiếc mõm dài như cây cột gỗ với hàm răng sắc nhọn nhô lên khỏi mặt nước, rồi đến cả những bóng người hình khổng lồ đứng vững trên hai chân, bước trên bãi biển khiến mặt đất rung chuyển. Đó là những sinh vật bị lãng quên, bị nhốt trong lòng đất sâu từ thời khủng long, giờ bùng nổ lên với cái đói và sự hung bạo vốn có. Một con rất lớn, với một chiếc gai cứng trên lưng, lao thẳng vào khu du lịch, biến những tòa nhà nhẹ thành đống đổ nát chỉ trong vài cú giãy. Không còn thời gian để nghi ngờ. Tiếng la hét vang lên khắp nẻo đường, tiếng rú của động vật và cả tiếng kêu của người. Không ai dám tưởng tượng rằng những bóng ma từ tiền sử có thể trở thành hiện thực, và hiện thực ấy lại manh động đến thế. Mọi thiết bị điện tử đều hỏng, mọi người chỉ biết chạy, tìm nơi trốn. Trên bầu trời, máy bay tuần tra nhỏ đã bị một con vật có cánh, với thân hình to lớn và chiếc mỏ sắc như kìm, quật ngã. Thế giới bên ngoài tưởng chỉ là vụ nổ tự nhiên, nhưng những người sống sót trên đảo đều biết: có gì đó đã thức giậy. Và họ thì thầm, với nỗi khiếp sợ không lời: Khủng long!