Kỳ An Nghỉ bắt đầu như một khúc dạo đầu lãng mạn. Liz và Malcolm lén rời thành phố ồn ào, tìm đến căn cabin gỗ nằm chênh vênh giữa rừng thông già. Hai người hẹn nhau ăn mừng mười năm chung sống bằng vài ngày tĩnh lặng, nơi tiếng gió rì rào qua lá kim thay thế tiếng còi xe inh ỏi. Họ đốt lửa trần, uống rượu vang đỏ dưới ánh đèn dầu, bật cười khi kể lại những kỷ niệm vụng về thuở mới yêu. Nhưng buổi sáng thứ ba, sau cãi vã nhỏ về chuyện Malcolm liên tục kiểm tra điện thoại, anh vội vã thu đồ: "Anh phải về thành phố gấp. Sự cố ở công ty." Liz chưa kịp hỏi, tiếng động cơ xe đã xé tan sương mù, để lại cô cùng lũ quạ đen đậu kín hàng hiên.
Cô nghĩ mình sẽ ổn. Ít nhất thì Kỳ An Nghỉ giờ là cơ hội để đọc trọn bộ tiểu thuyết dày cộp từng bỏ dở. Nhưng khi hoàng hôn buông, những thứ không tên bắt đầu trồi lên. Gió rít qua khe cửa sổ nghe tựa giọng ai thì thào đuổi theo gót. Bóng tối dưới tầng hầm cũ kỹ dường như thở gấp mỗi lẫn cô bước ngang. Tiếng bước chân vang trên gác xép dù Liz biết rõ—mình đang đứng một mình giữa nhà bếp.
Đêm thứ hai, bóng đèn dầu chập chờn rồi tắt phụt. Trong khoảnh khắc mất điện, cô thấy hình dáng gầy guộc chồm lên từ góc phòng—cái bóng không dính vào người hay vật thể nào. Sáng hôm sau, cuốn nhật ký mốc meo cô tình cờ tìm thấy dưới sofa kể chuyện những kẻ trước đây từng đến Kỳ An Nghỉ. Từng dòng chữ nguệch ngoạc như được viết trong hoảng loạn: "Nó không muốn ai rời đi. Nó đói".
Khi tuyết bắt đầu phủ trắng lối mòn duy nhất dẫn về thế giới loài người, Liz hiểu mình đã nhầm. Kỳ An Nghỉ chưa bao giờ là nơi dành cho tình nhân. Nơi này là mồ chôn sống—nơi thứ gì đó cũ kỹ hơn cả khu rừng này đang nhe răng chờ một lễ vật. Và cô, kẻ bị bỏ lại, chính là bữa tiệc trễ mười năm mà con thú vô hình đợi mãi.