Lửa Bạc Rực Rỡ Và Những Bước Chân Lang Thang Một thế kỷ trước khi bàn cờ vương quyền nhuốm máu, khi những con rồng của nhà Targaryen vẫn còn chưa tắt hơi thở cuối cùng, Westeros chẳng phải miền đất dành cho kẻ yếu tim. Trong cái thời buổi hỗn độn ấy, hai cái bóng lầm lũi dọc theo những con đường đất nứt nẻ, từ vùng Đông Ngục Tận nắng cháy đến những khu rừng âm u phương Bắc — một gã hiệp sĩ khổng lồ với thanh kiếm cùn mòn vẹt và một đứa trẻ đầu trọc lốc, tay xách nách mang. Duncan "Kỵ Sĩ Của Bảy Vương Quốc" — cái tên người ta thì thào với đủ thứ cảm xúc: khi thì ngưỡng mộ, khi lại nghi hoặc. Chàng hiệp sĩ không gia tộc, không lãnh địa, chỉ có tấm lòng thép tôi trong lửa đỏ và lời thề giữ đạo hiệp. Nhưng đằng sau vóc dáng sừng sững như tường thành ấy, Duncan che giấu những vụn vỡ của tuổi thơ bị vùi dập trong xó chợ Cảng Vua. Hắn mài kiếm không phải để kiếm vinh quang, mà để học cách sống sao cho xứng với cái danh "hiệp sĩ" — hai tiếng đẹp đẽ mà đám quý tộc miệng nam mô bụng một bồ dao găm đã làm hoen ố. Còn Egg — cậu nhóc tóc vàng cháy nắng, mắt xanh như nước hồ Mùa Hạ — lại là mảnh ghép trái ngược hoàn toàn. Đứa "người hầu" tinh quái này dắt Duncan đi khắp lục địa không phải vì mấy đồng xu rách, mà vì một cuộn giấy da bí mật giấu trong lớp vải thô. Ai ngờ được, dưới lớp tro bụi đường trường, Egg chính là Aegon Targaryen — hạt giống rồng cuối cùng, kẻ mà sau này sẽ gầm lên làm rung chuyển Ngai Sắt. Nhưng lúc này đây, cậu chỉ là thằng nhóc chưa đủ cao để với tới yên ngựa, ngày đêm học cách nhìn đời qua đôi mắt của những kẻ "thấp cổ bé họng" mà họ gặp trên đường. Hành Trình Không Ngai Vàng Từ những phố chợ ồn ã của Lannisport nơi vàng đổi màu lòng người, đến những lâu đài phủ sương mù ở Thung lũng Arryn nơi âm mưu như rắn độc cuộn mình, hai thầy trò lao vào vòng xoáy của định mệnh. Duncan đấu nắm đấm trong những quán rượu đầy mùi bia và mồ hôi, đối đầu với những hiệp sĩ vô danh thèm khát hư vinh. Trong khi Egg — với trí thông minh sắc như dao Valyria — giật dây từ hậu trường, dùng mánh khóe trẻ con và kiến thức sách vở để giải những bí ẩn đẫm máu. Họ vướng vào cuộc chiến của những dòng họ tưởng chừng đã ngủ quên: âm mưu lật đổ của nhà Blackfyre vẫn âm ỉ cháy dưới tro tàn, bọn cướp biển từ Đá Cũ cười khẩy khi thấy huy hiệu rồng ba đầu ngày một nhạt màu… Và đâu đó giữa màn sương phương Bắc, bóng ma của White Walkers lần đầu thì thầm vào giấc mơ Duncan, như lời cảnh báo về mùa đông không bao giờ tan. Vận Mệnh Đóng Đinh Vào Lựa Chọn Cuộc hành trình của Kỵ Sĩ Của Bảy Vương Quốc không có những trường ca lấp lánh hay trận chiến nghìn người ca tụng. Nó được viết nên bởi những lựa chọn nhỏ nhoi: Duncan từ chối làm tay sai cho lãnh chúa độc ác dù bụng đói cồn cào, Egg giấu đi vương miện trong đầu để học cách cúi mình trước người nghèo. Mỗi chặng đường, thanh kiếm của Duncan lại nặng thêm — không phải vì máu kẻ thù, mà vì trách nhiệm phải gánh lấy số phận của cả một vương triều đang chênh vênh. Khi họ dừng chân trước Tường Thành, nơi những kẻ tù tội thề nguyện sống chết vì lục địa, Duncan mới hiểu rõ lời thầy mình — cụ Aemon — từng nói: "Làm hiệp sĩ không phải là chuyện nhận lời ca tụng, mà là chọn cách chết sao cho đời sau không phải thở dài." Và ở cuối con đường, khi Egg trở về Cảng Vua với danh phận thật, Duncan vẫn đứng đó — vai rộng đỡ lấy bầu trời đầy bão tố. Bọn ngốc vẫn gọi hắn là "Kỵ Sĩ Của Bảy Vương Quốc", nhưng với những người đã chứng kiến hắn đánh đổi cả mạng sống để cứu một đứa trẻ mồ côi trong đống đổ nát, danh xưng ấy đơn giản là: người canh giữ lương tri cuối cùng của thời đại điêu linh. (Máu rồng hay máu mực cũng chẳng thể sánh bằng máu đỏ trên lưỡi kiếm của kẻ dám đứng thẳng giữa cơn bão…)