Chuyện xưa kể lại, đầu thế kỷ XX, Sài Gòn vẫn còn là phố thị phủ phú, nơi những dinh thự nguy nga của giới thương gia Pháp và gia đình giàu có người Việt mọc lên như nấm. Tại một con đường tấp nập phía trung tâm, có một biệt thự lớn kiểu Pháp cổ kính, được gọi bằng cái tên quen thuộc trong dân gian: Lầu Chú Hỏa. Tại đây, chúa đảo một mảnh đất rộng lớn và giàu có nhất Sài Gòn có một cô con gái duy nhất, xinh đẹp, lễ phép, được cha mẹ hết yêu chiều. Bi kịch ập xuống đúng vào ngày vui của cô gái. Đám cưới của cô được tổ chức long trọng trong chính căn dinh thự lớn ấy. Ai cũng mừng cho cô, cho hạnh phúc của nàng. Nhưng rồi, chính trong hạnh phúc đó, bi kịch nhen nhóm. Ngoại tình, tranh chấp gia tài, hay mưu toan nào đó đến từ một người thân? Chuyện người đời chỉ biết nghe ngóng, nhưng kết cục thì rõ nét quá đau thương: buổi tiệc cưới chưa kết thúc, cô gái xinh đẹp ấy đã tắt thở trong căn phòng riêng sang trọng của mình. Cái chết được chính quyền nhanh chóng kết luận là tai nạn – một tai nạn đầy đáng ngờ. Người ta đồn rằng cô gái đã "thất thế", có thể là tự vẫn, hoặc bị thủ ác trong bóng tối thủ tiêu vì lý do tài sản. Nhưng dù sao đi nữa, cũng không có lời giải thích nào thỏa đáng được đưa ra. Dinh thự lớn nhất phố Sài Gôn bỗng chìm trong âm u. Và từ đó, Lầu Chú Hỏa trở thành cái tên ám ảnh. Người ta bắt đầu đồn đại về một bóng ma. Không phải một bóng ma dữ dằn hay gương mặt kinh dị, mà là một hình ảnh đầy bi thương: một người phụ nữ mặc đồ trắng tinh, với mái tóc đen dài buồn buồn, thường xuất hiện vào những đêm trăng tàn, khuya thăm thẳm. Bóng người ấy đứng bên khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, tầng hai của dinh thự, khuỷu tay tựa lan can, mặt ngẩng lên trời, đôi mắt như nhìn vào hư không... và khóc. Tiếng nấc nghẹn ngào, kéo dài, như một sự tố cáo không lời về một bi kịch chưa được giải tỏa. Người sống gần đó khẳng định nghe tiếng khóc ức chế ấy văng vẳng qua đêm, khiến cả khu phố chìm trong nỗi sợ lạnh lẽo. Cái tên Lầu Chú Hỏa còn có nguồn gốc từ chính sự kiện bi thảm ấy. Có người nói rằng, sau cái chết cô gái, nhiều người nằm mơ thấy lửa bùng lên trong căn lầu, báo hiệu điềm gở. Cũng có người giải thích rằng, dù không thực sự bị cháy, nhưng từ đó, không khí trong Lầu Chú Họa luôn cảm thấy nóng như lửa, ngột ngạt tăm tối, là ám ảnh của linh hồn cô gái chết oan. Vậy nên, dân gian gọi luôn "Lầu Chú Hỏa" – cái tên ám ảnh cả vị trí lẫn linh hồn nơi nó đứng. Truyền thuyết về người phụ nữ mặc đồ trắng khóc bên cửa sổ cũ của Lầu Chú Hỏa cứ thế truyền miệng qua thế hệ. Có người bảo đó là linh hồn cô gái oan khuất quay lại tìm công lý, có người bảo đó chỉ là nỗi đau quá lớn của người thân ám ảnh thành hiện thực. Dù sao, mỗi khi đêm khuya xuống, đặc biệt là những đêm trăng mờ, bóng người trắng vẫn được cho là hiện diện bên khung cửa sổ cũ kỹ, với tiếng khóc im lặng nhưng day dứt, hằn sâu ký ức về một bi kịch chưa bao giờ lắng xuống trong lòng Sài Gòn xưa. Nghe ngóng sao? Mà vẫn thấy... Lầu Chú Hỏa, căn nhà và cái tên ấy, đã trở thành một nốt buồn trong tâm thức của thành phố.