Giữa những cánh rừng già xanh mướt ở vùng Đông Âu, nơi sương mù như một bức màn lấp ló thời gian, có một ngôi làng nhỏ mang tên Thetford. Làng nằm tách biệt, bị quên lãng bởi lịch sử, phủ trong một lớp im lặng dày đặc – im lặng đến mức tiếng gõ cửa gỗ cũ kỹ cũng vang lên như một lời nguyền. Anne (Sophie Turner) và Morwen (Marcia Gay Harden) sống trong một ngôi nhà đá sừng sững ở rìa làng. Họ không phải người của làng. Dân Thetford nhìn họ với ánh mắt như xót thương lẫn ghê sợ, vì những lời đồn đã được đóng khói trong ký ức: rằng Morwen từng cảm nhận được tiếng thì thầm từ những gốc cây cổ thụ, rằng bà ta có thể xua tan bệnh tật bằng những ngón tay run rẩy. Anne – cô dâu trẻ, gương mặt lạnh lùng như băng – chỉ lặng lẽ gánh gánh nước từ giếng, ánh mắt luôn hướng về phía cánh rừng như đang chờ đợi một điều gì đó. Thomas (Kit Harington) trở về không phải như một người sống sót, mà như một bóng ma từ quá khứ chiến tranh. Anh xuất hiện một buổi chiều mưa giông, áo giáp gỉ sét, mắt đầy vết sẹo vừa lòng vừa tâm. Dân làng thì thầm: “Chiến tranh đã ăn mất linh hồn anh ta.” Nhưng dường như có gì đó quen thuộc trong cách Thomas lui vào góc nhà, rùng mình khi nghe tiếng chuông nhà thờ đổ hồi. Không khí làng bắt đầu đông cứng lại – không phải vì mùa đông, mà vì những hơi thở đọng lại trong bóng tối, vì tiếng chó sủa chặn đứng giữa đêm khuya. Rồi hiệp sĩ xuất hiện. Ông ta không cưỡi ngựa, không mang khiên. Một bóng người cao lớn trong giáp sắt rỉ sét, nhưng lạ thường – trong đêm trăng mờ, ông ta đi lại không để lại dấu chân trên mặt đất ẩm. Gương mặt sau chiếc mũ trùm chỉ là một khoảng trống đen ngòm. Người ta tìm thấy xác chết sau những buổi tắm mưa: một người đàn ông già năn nỉ bên bờ suối, tay vẫn còn bám vào một chiếc áo thụ cấp của hiệp sĩ, nhưng cổ họng bị xé toạc bởi một sức mạnh vô hình. Lông vũ của chim bồ câu đen nằm rải rác như mưa giông chính là dấu hiệu duy nhất. Anne lần theo những manh mối từ những mảnh vỡ lịch sử làng, từ những trang giấy đen kịt trong phòng sách của Morwen. Bà mẹ chồng ban đầu từ chối nói, chỉ siết chặt tay chiếc thánh giá gỗ đã phai màu. “Có những điều đã chôn vùi, Anne ơi. Chôn vùi sâu hơn cả mộ chí.” Rồi một đêm, dưới ánh trăng máu, Anne bắt gặp Morwen đang đứng trước một bia mộ không tên ở rừng sâu. Bà thì thầm những từ ngữ cổ xưa, giọng như sàn sàn như đất – một thứ ngôn ngữ đã chết theo những tiếng khóc năm trăm năm trước. Lúc đó, Anne hiểu: lời nguyền không phải từ đâu xa xôi. Nó đã được niệm lên từ chính mảnh đất này, từ bàn tay của tổ tiên họ, để trừng phạt một phụ nữ bị buộc tội thao túng linh hồn và chết trong sự phản bội của toàn làng. Lời nguyền không phải là một câu thần chú – nó là một mối liên kết máu thịt, một sự ghi nhớ của đất đối với sự bất công. Và giờ đây, theo cách kỳ diệu và đen tối, lời nguyền ấy đã trỗi dậy. Máu của người phụ nữ cổ xưa chảy trong huyết quản của Anne. Những cái chết kỳ lạ không phải ngẫu nhiên – chúng là những phần của một nghi lễ khủng khiếp đang được hoàn tất: cái chết của những hậu duệ của những kẻ từng giơ tay lên ngày xửa trước. Thomas trở về không phải để tìm lại quê hương, mà để mang theo mảnh vỡ của một gánh nặng tương tự. Chính hiệp sĩ bí ẩn – phần còn sót lại của linh hồn người bị xử tử, bị kẹp giữa thế giới người và ma – ông ta không phải kẻ sát nhân. Ông ta là người gác cổng, là sự phản chiếu của sự đau khổ đã bị lãng quên. Khi màn sương cuối cùng tan, những cây cổ thụ rũ bỏ lá khô, mặt đất lộ ra những mộ chí đã bị cỏ dại che khuất. Anne đứng trước ngôi làng đang tỉnh giấc, trong tay cầm một chiếc lá cũ, trên đó khắc một ký hiệu – cùng ký hiệu trên cổ tay trái của Thomas. Một nỗi sợ lạnh thấu xương tràn qua: liệu cô và Thomas có phải là hai mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh kinh hoàng mà làng đã vẽ ra từ hàng thế kỷ trước? Liệu cái giá phải trả cho sự cứu rỗi của làng chính là máu của chính họ? Câu hỏi không còn là “ai đang nguyền rủa?”. Mà là: liệu sự tái sinh của làng có đáng đánh đổi bằng sự chết thực sự của những người vô tội? Và trong cái vòng xoay ấy, liệu có ai thực sự thoát khỏi lời nguyền, hay tất cả chỉ đang thành một phần của nó, vĩnh viễn?