Đảo Capri đón Stephanie bằng những con sóng thủy tinh vỗ vào vách đá dựng đứng. Cô hít một hơi đầy mùi gió mặn, chân giày đế mỏng vẫn còn vương hạt cát từ bến Marina Grande lúc sáng. Emily đứng dưới mái vòm tử đằng, chiếc váy trắng phô bày cổ ngọc trai đắt đỏ - nhưng nụ cười của cô bạn thời đại học mới khiến Stephanie giật mình. Một nụ cười gượng gạo hơn cả những nếp gấp trên vải ren cao cấp.
Giữa tiếng dương cầm réo rắt và tiếng leng keng ly rượu Prosecco, Stephanie không ngừng nghĩ về mảnh giấy nhàu nát trong túi. "Nàng tiểu thơ bị nhốt trong lồng son" - bảy chữ Emily gửi qua người làm vườn ba ngày trước, ký hiệu bí mật hồi hai đứa còn đọc truyện trinh thám dưới gác xép. Đám cưới xa hoa này bỗng lấp lánh mầm nguy hiểm.
Chú rể tóc muối tiêu cười như một con mèo ăn xổi khi nhìn Emily. Khoảnh khắc vị doanh nhân người Ý bắt tay Stephanie, chiếc nhẫn cưới kim cương chói lóa bỗng in lằn đỏ trên da cô như vết cào. Ánh mắt anh ta chạm đến cái chạm khẽ vào khẩu súng lục giấu dưới áo vest của tên vệ sĩ thứ ba bên trái. Đằng sau dàn khách mời mặc đồ haute couture, Stephanie đếm được ba người có cùng kiểu sẹo hình chữ V trên cổ tay.
Giữa bữa tiệc khai vị với trứng cá tầm, tiếng thủy tinh vỡ chát chúa. Một người hầu bưng rượu té sấp dưới chân Emily - trong đống mảnh vụn lấp lánh, Stephanie nhìn thấy vết máu thấm ra từ bông hoa cài ngực áo người đàn ông. Lời Thỉnh Cầu Bí Ẩn 2 bỗng hiện về trong trí nhớ cô: "Chỉ mong tới khi tiếng dương cầm ngắt quãng, người bạn cũ sẽ trả nợ lời thề hồi khoá cửa ký túc xá lúc nửa đêm."
Hòn đảo thơ mộng giờ cuộn quanh họ những con đường hẹp như xương sườn quái thú. Mỗi bậc thang lên quảng trường trung tâm thị trấn bỗng gập ghềnh hơn cả mê lộ. Stephanie siết chặt bàn tay đẫm mồ hôi của Emily, giữa đám đông khoác lên mình mặt nạ lịch lãm, có kẻ đang đếm ngược từng phút đến màn kết thúc đẫm máu - mà đương sự cuối cùng ngờ tới nhất, chính là cô dâu trong váy trắng tinh khôi.