Trong thế giới hậu tận thế tan hoang, một loại virus quái quỷ đã biến hầu hết nhân loại thành lũ quái vật ăn thịt người, điên cuồng lao vào xé xác đồng loại với hàm răng nhọn hoắt và đôi mắt đỏ ngầu khát máu. Những con phố từng nhộn nhịp giờ chỉ còn tiếng gầm gừ vang vọng giữa đống đổ nát, nơi gió hú qua xác người khô queo.
Giữa cơn ác mộng ấy, Lan – một người mẹ góa bụa – đã đánh mất tất cả: chồng cô bị lũ virus nuốt chửng ngay trước mắt, đứa con trai bé bỏng thì biến mất trong đêm hỗn loạn. Với chút hành trang ít ỏi, cô lầm lũi trốn lên cabin gỗ mục nát trên đỉnh núi sương mù, nơi tuyết rơi dày đặc che lấp mọi dấu vết. Ngày qua ngày, Lan sống lay lắt bằng rau rừng và nước suối, barricade cửa sổ bằng ván gỗ, tay lúc nào cũng nắm chặt khẩu súng săn cũ kỹ. Cô tự nhủ, sống sót là đủ, đừng mơ mộng gì nữa.
Rồi một đêm giông bão, tiếng đập cửa yếu ớt vang lên giữa sấm chớp. Một gã đàn ông lạ mặt, mặt mũi bê bết máu, quần áo rách bươm, lê bước vào với vết thương sâu hoắm trên đùi. Hắn ngã quỵ trước lò sưởi, thở hổn hển kể về "thành phố trú ẩn" – một cộng đồng sinh tồn cuối cùng ở sa mạc xa xôi, nơi vaccine đang được thử nghiệm, nơi con người vẫn còn chút nhân tính. Hắn van xin chút băng bó, một miếng bánh mì, và cơ hội để dẫn Lan đến đó.
Lòng Trắc Ẩn trong Lan trỗi dậy, thứ cảm xúc cô tưởng đã chết từ lâu. Cô băng bó cho hắn, chia sẻ chút thức ăn quý giá, lắng nghe câu chuyện hy vọng mong manh ấy giữa tiếng sói tru ngoài rừng sâu. Nhưng liệu gã lạ có đáng tin? Hay hắn chỉ là mồi nhử cho lũ ăn thịt đang rình rập? Trong bóng tối cabin, Lan phải chọn: khóa cửa và sống sót cô độc, hay đánh cược tất cả vì tia sáng cuối cùng của loài người?