Hồ sơ vụ án của Đội Điều tra Hình sự Quận 3 mang tên Lữ Khách: Cuối Đêm Dài, trang đầu ghi ngày 12/10, mực còn nhòe vết cafe đen của Đại úy Kandinsky. Anh ngồi bệt dưới sàn phòng làm việc, tay run khi lật qua tấm ảnh hiện trường: cô gái tên Vân, 21 tuổi, nhân viên phục vụ quán bia hơi đầu ngõ 12, nằm gục trong ngõ hẹp phía sau quán, cổ áo sơ mi rách toạc, mặt tái nhợt dưới ánh đèn đường vàng vọt. Laurent, đứa em trai hơn anh 5 tuổi, đang ngồi trong phòng hỏi cung số 3, tay còng vào thành ghế sắt. Hai anh em giống nhau ở cái hốc má sâu, cái nhìn lì lợm, nhưng Laurent luôn có thêm vết xăm nhỏ hình con rắn sau gáy, có thêm mùi rượu khai bốc lên mỗi khi mở miệng nói. Đêm hôm trước, lúc 11 giờ, người ta thấy hai người cãi nhau trước cửa quán bia: Vân hét lên giữa đám đông "Nó sờ mông tôi, con trai Đại úy Kandinsky đấy, các anh có dám bắt không?", Laurent đứng run rẩy, áo phông vấy bia, chỉ lặp đi lặp lại "Nó nói dối, tôi chỉ đưa nó ly nước thôi". Video do một thực khách quay nhanh chóng lan trên mạng xã hội, hashtag ConTraiDaiUyKandinskyQuayRoi đứng đầu trending lúc 2 giờ sáng. Đến 6 giờ, Vân được tìm thấy chết. Cảnh sát không tìm thấy ví, điện thoại của cô bị đập nát, chỉ còn thẻ sinh viên trường ĐH Văn hóa, dính máu khô ở góc, trong túi áo. Kandinsky nhớ rõ buổi sáng đó: Tiểu đoàn trưởng gọi anh vào phòng, đặt tách trà nóng trước mặt, giọng nhẹ nhàng "Anh nên nghỉ phép vài ngày, để đội khác xử lý. Tránh nhân dân phàn nàn". Anh biết cái "tránh nhân dân phàn nàn" nghĩa là gì: nếu anh tham gia điều tra, mọi chứng cứ dù rõ ràng thế nào cũng sẽ bị coi là bao che cho em trai. Nếu anh không tham gia, Laurent sẽ bị kết tội trắng trợn, bởi dư luận đã phán xét xong từ lúc video còn chưa hết view. Anh bắt đầu đi tìm từng manh mối nhỏ nhất: chủ quán bia nói đêm hôm đó Laurent rời quán lúc 11h30, Vân còn ở lại dọn bàn đến 12h. Một người bán đậu phộng rang gần ngõ nói thấy Vân đi ra lúc 12h15, đi theo sau là một người đàn ông đội mũ bảo hiểm, kính mát đen, dáng cao ngang ngửa Laurent nhưng chân hơi khập khiễng. Laurent có khập khiễng không? Anh chạy xuống phòng hỏi cung, kéo Laurent đứng dậy: chân em trai bình thường, không có vết thương nào, chỉ có vết sẹo cũ do ngã xe hồi 15 tuổi. Vậy ai là người đội mũ bảo hiểm kia? Định kiến đổ dồn về Laurent như sóng dữ. Những bài báo vội vã viết "Con nhà lính mà thế, ai dám tin công lý", những comment chửi rủa gia đình anh ngập tràn dưới mỗi bài đăng của Công an Quận 3. Anh hiểu rõ cái cảm giác "vị vua trần truồng" mà người ta nhắc đến: khi cả cộng đồng đều tin Laurent là kẻ giết người, dù anh tìm thấy chứng cứ Vân từng vay nợ 50 triệu từ một chủ nợ có tiền án hiếp dâm, dù anh tìm thấy dấu vân tay của người khác trên cổ tay Vân. Chỉ cần Laurent là em trai anh, là đứa con hoang của gia đình Kandinsky, là kẻ từng vào trại cải tạo 6 tháng vì gây rối, thì mọi chứng cứ khác đều vô nghĩa. Một đêm muộn, anh ngồi một mình bên bậc thềm hiện trường, nghe tiếng gió lùa qua ngõ hẹp mang mùi rác thải chưa kịp thu gom. Điện thoại reo, số lạ giấu tên: "Tôi là người đội mũ bảo hiểm đêm đó. Vân mượn tiền tôi, tôi đến đòi, cô ta la ó nói sẽ tố tôi quấy rối, tôi sợ quá mới đánh cô ta bất tỉnh rồi bỏ đi. Không biết cô ta chết khi nào". Kandinsky ấn nút ghi âm, ngón tay run rẩy gọi cho đội trưởng: "Tôi có nghi phạm mới, không phải Laurent". Nhưng khi anh dẫn người đến bắt nghi phạm, Laurent đã được tại ngoại, đứng trước cổng trụ sở, mặt đầy vết rách do đám đông ném đá hôm trước. Em trai nhìn anh, cười nhạt, khóe môi vẫn còn vết máu khô: "Anh không cần làm thế đâu. Cả quận đã coi tôi là kẻ giết người rồi. Vua trần truồng mà, anh quên à? Dù có mặc áo mới, mọi người vẫn thấy mình trần truồng". Kandinsky đứng đó, nghe tiếng còi hú của xe cảnh sát từ xa, nghe tiếng người dân xì xào bên kia đường rào sắt. Hồ sơ vụ án Lữ Khách: Cuối Đêm Dài của anh, vẫn còn nửa chừng chưa viết xong. Công lý đứng ở đâu, khi ranh giới giữa tình thân và pháp luật mỏng manh như tờ giấy? Khi định kiến đã thắng trước cả sự thật, thì ai mới là kẻ thực sự trần truồng?