Đêm Giáng sinh đến lặng lẽ, mang theo một làn sương mỏng phủ lánh cây cổ thụ nơi ngoài rìa thành phố. Gia đình chuột nhỏ bé của Ông Chuột Kế và Bà Chuột Nủng chuẩn bị cho một đêm lễ kỷ niệm đơn sơ nhưng ấm áp. Họ dùng những mảnh vụn gỗ c nam cất lên một cái nhà nhỏ xinh, trang trí bằng các hạt ngũ cốc lấp lánh và những cánh hoa dại túm tụm. Trên chiếc bàn nhỏ làm từ nắp hộp bát úp, bà Nủng sắp xếp những miếng bánh mì vụn bơ và vài quả mâm xôi khô. Lũ chuột con thì háo hức loay hoay với món quà – một chiếc khăn quàng lụa cũ được tách từ mảnh áo rách của con người, và một chiếc đồng hồ nhỏ bằng hạt óc chó, chạy bằng sức gió.
Không khí thật yên bình, chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng cười khúc khích của lũ trẻ chuột. Ông Kế thở phào, mừng rỡ vì đã chọn được nơi này, xa những cái chân khổng lồ và những tiếng ồn của thành phố. Họ chưa kịp thưởng thức bữa ăn đơn giản thì…
Bùm! Cạch! Cạch!
Một loạt tiếng động đột ngột, có tiếng kim loại va chạm và tiếng trẻ cười vang, xé toang màn đêm tĩnh lặng. Một đám trẻ con, say sưa chơi đùa sau bức tường đá cũ, không hay rằng phía bên kia là “tổ ấm” bí mật của gia đình chuột. Chúng phóng qua, rồi dừng lại, tò mò nhìn vào khe cửa sau bức tường nơi ánh lửa nhỏ từ đống củi của ông Kế hắt ra. Một thằng bé tròn to búng tay hô lên: “Kia! Có ánh lửa! Có ai ở đó không?”
Trong nháy mắt, sự tĩnh lặng biến mất. Gia đình chuột hoảng loạn. Bà Nủng vội vàng che lấy món bánh, ông Kế cố thổi tắt ngọn lửa nhỏ, lũ chuột con thì co ro sau chiếc bàn nhỏ. Nhưng mọi sự đã quá muộn. Tiếng động phía sau bức tường không còn là tiếng lá xào, mà là tiếng bước chân nặng nề, tiếng nói cười lớn tiếng của người lớn và trẻ con. Có tiếng xe đẩy ì ẹm, tiếng dép lốp cộp, và cả tiếng còi xe xa xa vang lên. Không khí đêm không còn là không khí của riêng họ nữa. Nó bị chiếm bởi một thế giới ồn ào, vô tư, mà họ hoàn toàn không lường trước được.
“Mẹ ơi, có người!” Chuột con nhỏ nhất thì thầm, mắt tròn xoe.
“Im nào, con! Giấu hết mọi thứ xuống đống rơm kia!” Bà Nủng ra lệnh, giọng run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra dõng dạc.
Ông Kế nhìn cái nhà nhỏ xinh, bóng dáng con người ngoài kia di chuyển qua lại sau bức tường như những bóng ma khổng lồ. Họ định xây dựng một kỷ niệm, một mảnh đất yên tĩnh riêng tư giữa đất trời rộng lớn. Nhưng rốt cuộc, họ lại mắc bẫy lũ tí quậy – thứ bẫy không phải bằng lưới hay thòng lọng, mà bằng sự tò mò vô tội vạ, bằng những tiếng cười không dứt, bằng một thế giới phàm trần ồn ào phá vỡ mọi sự bình yên mà họ từng ấp ủ. Phía bức tường kia, con người vẫn tiếp tục đùa nghịch, chẳng hay rằng đang phá vỡ một Giáng sinh nhỏ bé, đáng ngạc nhiên và mong manh của một gia đình chuột. Và gia đình chuột này, giờ đây, phải đối mặt với một đêm Giáng sinh hoàn toàn khác – đêm của sự im lặng căng thẳng, của những cái nhìn lo lắng, và của một nỗi sợ hãi mới: sợ rằng bức tường rệu rã kia không còn là rào cản, mà là một tấm màn biểu diễn cho sự phát hiện tệ hại. Họ mắc bẫy, và bẫy đó là sự hiện diện đầy ồn ào mà họ không thể cưỡng lại, chỉ có thể co rúm lại và hy vọng bình minh sẽ mang theo sự rút lui của lũ người.