Ánh đuốc lung linh phản chiếu trên xiêm y lộng lẫy, gương mặt Phong Lệ lạnh hơn gió đêm đông khiến bao kẻ dự tiệc lặng run. Mười năm lưu đày nơi đầm lầy tử địa đã hun đúc nàng thành thanh kiếm bén - dùng máu kẻ thù tắm rửa oan khiên. Người ta thì thào danh hiệu "Mặc Nhẫn Tàng Kiều" như lời nguyền ám ảnh, kẻ nào vấy bẩn mưu đồ đều tan xương dưới tay nàng.
Trong bức rèm ngọc che nghiêng, Vân Trọng đôi mắt u tịch đăm đăm nhìn bóng lưng cô độc trên ngai. Dưới lớp vỏ nô bộc, bàn tay chàng nắm chặt chiếc bội tinh Hoàng tộc Triệu Điền - dòng máu sa đọa từ ngai vàng sụp đổ. Âm thầm dệt lưới mười năm án binh bất động, chờ khoảnh khắc vàng trăm năm phục quốc.
"Rượu Song Hàn thượng giai dâng công chúa!" Vân Trọng cúi đầu dâng chén, giọng trầm khàn vờn lên đường cong yết hầu Phong Lệ. Bàn tay nàng chạm nhẹ đầu ngón chàng - một tích tắc đủ nghe hơi thở nghẹn lại.
"Ngươi có biết... đây là thứ thuốc độc khô môi câm tiếng?" Phong Lệ nghiêng chén cười khẽ, giọng như dao găm mài vào xương sống Vân Trọng. Cả điện đình vỡ toang tiếng gươm tuốt trần, nhưng nàng chỉ vẩy tay khiến đám vệ binh lùi bước.
"Hoàng huynh Vân Chính hoàng đệ, ngươi tưởng mỹ nhân kế chôn bại mùa đông năm ấy là kim bài vạn năng?" Từ trong chiết tự áo nàng, ngọc tỷ Đế Thích ngàn năm lấp lánh hắt bóng xám lên mặt Vân Trọng.
Điện Dưỡng Tâm chợt tắt phụt ngọn nến cuối. Tiếng loạt xoảng của chuỗi xích dị chủng xiềng Vân Trọng vang lên trong bóng tối:
"Tiểu thư Điền Mạc mười năm trước chết trên tay ta, chẳng lẽ công chúa quên bạo bệnh đêm trăng non?"
Phong Lệ khựng lại. Bụi hồng mạt hoa từ trần điện rơi xuống bàn tay chàng như vết thương cũ ứa máu. Bất ngờ tiếng kiếm khua bên ngoài dội ầm, mùi khét lẹt xông thẳng vào cung. "Hỏa Công!" - ai đó thét lên kinh hãi. Vân Trọng vụt ôm lấy Phong Lệ xoay người, lưng chàng đỡ lấy thanh xà cháy đỏ rực đổ sầm.
Trong khói lửa mịt mù, bàn tay ai run run tháo chiếc mặt nạ da thỏ trên gương mặt chàng để lộ vết sẹo hình trăng khuyết. Phong Lệ nghẹn giọng: "Ngươi... Ngươi là..." Đoản đao từ xa vụt tới, Vân Trọng vung kiếm đỡ nhưng quá muộn. Máu Phong Lệ nóng hổi thấm đẫm bầu ngực chàng. Tiếng quát của tên sát thủ vẳng sau màn khói: "Mười năm Mặc Nhẫn Tàng Kiều - hôm nay ngọn lửa máu này sẽ rửa sạch tông tộc phản nghịch!"
Xác pháo đỏ chói từ mái điện lả tả rơi như mưa sa băng. Tiếng nhạc huyên náo chợt ứ nghẹn. Nơi góc đài gãy, bàn tay đẫm máu của hai kẻ thù địch gìỡn nhau giữa ánh lửa bập bùng lên ba từ máu tươi:
Trường An - Đại Hỏa