Gió thu thổi qua mái ngói âm dương củaTrịnh phủ, mang theo mùi nhang trầm quý giá và hơi lạnh của những toan tính âm thầm. Ở tầng hai hành lang phía tây, Ôn Nhan – giờ mang danh Ôn Thị Ngạn, dâu thứ của gia tộc – vừa đóng sập cửa phòng, vội vàng cởi bỏ lớp áo gấm dày cộm, tay run rẩy mở lớp lót váy lấy ra cuốn sổ nhỏ đầy những dòng chữ ghi chép số lượng thuyền chở sắt từ bến Tuyền Châu về. Hắn là nam nhi, nhưng đành cải trang thành nữ nhi trà trộn vào hào môn giàu nhất kinh thành này, chỉ để thu thập chứng cứ lật tội Trịnh gia hãm hại phụ thân. Ba năm cải trang, hắn đã quen với cảm giác ngực bị bó chặt, quen với giọng nói the thé giả tạo, chỉ còn cái danh "dâu thứ" cưới về cho Trịnh nhị thiếu gia – gã phong lưu suốt ngày chìm đắm ca nhi rượu thịt – vẫn khiến hắn thỉnh thoảng cười nhạt trong bóng tối.
Còn Lục Đình Kiêu, trưởng tỷ của Trịnh gia, mỗi sáng lại phải đứng bên cạnh người chồng nhu nhược Trịnh đại thiếu gia, dạy hắn cách cầm bút ký vào những văn bản chuyển nhượng gia sản mà Trịnh phu nhân đưa ra. "Cậu run cái gì? Bà ấy đang đứng sau rèm the kia nhìn đấy. Nếu cậu không ký, lần sau bà ấy sẽ đuổi cậu xuống trang trại phía nam, bao năm báo thù cho mẹ cậu sẽ đổ sông đổ biển." Nàng siết chặt cổ tay gầy guộc của gã, móng tay sơn đỏ để lại vết hằn trên da gã, lòng thì thầm tính toán từng bước lấy quyền hành từ tay bà phu nhân độc ác – kẻ đã hãm hại mẹ nàng, tống nàng vào giếng lạnh chết tức tưởi mười năm trước.
Trớ trêu thay, Ôn Nhan vẫn chưa biết rằng, người đàn bà đang dạy dỗ chồng trước mặt cả gia tộc kia, chính là kẻ giả mạo danh kỹ nữ Minh Châu từng dây dưa với hắn một đêm ba năm trước. Đêm ấy hắn say rượu ở Tuyền Châu, tưởng mình ôm trong lòng là Minh Châu lừng danh Kim Lâu, nào ngờ khi tỉnh rượu thì người đàn bà đã không còn, chỉ để lại một chiếc ngọc bội giả. Mãi đến khi lẻn vào thư phòng Trịnh gia đánh cắp sổ sách ban đêm, hắn vô tình gặp Lục Đình Kiêu đang làm cùng việc ấy, ánh trăng soi rõ cái yết hầu ẩn sau lớp khăn choàng của hắn, nàng mới nhận ra: kẻ mang danh dâu thứ gia tộc, chính là gã nam nhân năm ấy.
Ban ngày, Trịnh phủ phẳng lặng như mặt hồ: Lục Đình Kiêu cam chịu tiếng là vợ của gã chồng nhu nhược, Ôn Nhan cúi đầu không dám ngẩng lên trước mặt bà phu nhân. Ôn Nhan âm thầm giăng bẫy, để những kẻ spy của Trịnh gia đuổi theo những cuốn sổ giả, dẫn đường tới hang ổ của chúng; Lục Đình Kiêu thì khéo léo lấy lòng bà phu nhân, dần tiếp cận được kho bạc bí mật của gia tộc. Nhưng đêm đến, tất cả toan tính đều trần trụi: hai kẻ từng đề phòng lẫn nhau, từng âm thầm muốn hại nhau để chiếm lấy chứng cứ, cuối cùng lại ngồi lại bên nhau dưới gốc cây osmanthus già, thống nhất kế hoạch lật đổ toàn bộ gia tộc Trịnh. Cả hai đều rơi vào cái vòng xoáy "Mặt Chẳng Theo Lòng" – mặt ngoài vẫn là dâu hiền dâu thảo, là nam nhi cải trang kín đáo, nhưng lòng lại rung động trước đối phương từ cái đêm dây dưa năm ấy.
Mối tình cấm kỵ ấy vốn nảy sinh giữa những âm mưu tính toán, chẳng ai ngờ nó lại lớn nhanh như cỏ dại. Lục Đình Kiêu có chồng, Ôn Nhan có thân phận giả, xã hội không cho phép, gia tộc không cho phép, nhưng những đêm hai người cùng trốn tránh trong thư phòng, cùng đếm từng trang sổ tội ác của Trịnh gia, cảm giác ấy lại càng mãnh liệt. Đến lúc họ liên thủ đẩy bà phu nhân xuống vực thẳm, tước đoạt hết quyền lực của gia tộc, thì tình cảm kia cũng đã mất kiểm soát hoàn toàn – chẳng còn toan tính, chẳng còn giả trang, chỉ còn lại hai trái tim không còn dám giấu diếm nhau nữa.