Thu nhặt câu chuyện ngẫu hứng từ cuộc đời, tất cả bắt đầu từ một buổi chiều chạng vạng khi Utage Kinoshita nhận tin nhắn từ công ty dọn dẹp. Mắt cô mở to như muốn nuốt chửng màn hình điện thoại, tim đập loạn xạ khi thấy cái tên "Tamon Fukuhara" trong lịch làm việc tuần tới. Đứa con gái mười bảy tuổi đã dành nửa đời ngắm idol qua màn hình giờ run rẩy xóa lịch học thêm, nhắn mẹ xin phép về muộn với cái cớ "công việc đột xuất" - thật ra chỉ muốn chạy ra hiệu sách mua cuốn sổ mới, nơi cô sẽ ghi chép tỉ mỉ từng khoảnh khắc được đặt chân vào thế giới riêng của thần tượng. Nhưng căn hộ cao cấp ấy lại ẩn giấu nghịch lý đầy chua chát. Trong làn ánh đèn vàng hắt ra từ chiếc đèn bàn phòng khách, Tamon Fukuhara thu mình thành cái bóng không hồn trên ghế sofa cũ, hoàn toàn không giống chàng "báo đốm hoang dã" thống trị sân khấu F/ACE. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm - từng khiến triệu trái tim tan chảy khi nheo lại đầy quyến rũ giờ ngước nhìn Utage đầy hoang mang, như thú nhỏ bị dồn vào chân tường. Chỉ một câu hỏi thăm dò "Tamon-kun cần em làm gì trước ạ?" cũng khiến anh co rúm lại, hai tay siết chặt bắp vế đến nỗi móng tay hằn lên những vệt trắng. Hằng đêm, khi thành phố đã ngủ yên sau ánh đèn sân khấu rực rỡ, căn bếp nhỏ trở thành nơi chứng kiến Mặt Khuất Của Tamon-kun hiện nguyên hình. Utage chứng kiến cách anh vật lộn với ấm nước sôi đơn giản như đối mặt quái thú, giọng nói lí nhí xin lỗi khi cô phát hiện tủ lạnh trống rỗng đến thảm hại. Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh chàng trai mái tóc bạch kim tung tăng nhảy qua ghế sofa trong show thực tế, Tamon thật sự sợ hãi những khoảng trống vô cớ - như cách anh luôn để tivi mở suốt đêm dù chẳng hề xem, chỉ để lấp đầy sự tĩnh lặng đáng sợ. Đỉnh điểm là đêm lỡ chuyến tàu cuối, Utage ngồi co ro trong góc bếp thì chứng kiến cảnh Tamon đập vỡ cốc nước chỉ vì tiếng chuông báo thức điện thoại quá lớn. Nhưng điều khiến trái tim cô gái trẻ thổn thức không phải hành động bộc phát ấy, mà là cách anh gục đầu vào tường sau đó, giọng khản đặc lặp đi lặp lại: "Con gái anh hôm qua nhập viện...". Lần đầu tiên Utage thấy Tamon Fukuhara - người luôn nở nụ cười lấp lánh dưới ánh đèn flash - khóc như đứa trẻ lạc đường trong góc bếp tối om. Hai mặt nạ thần tượng và con người thực tại đang giằng xé một cách đau đớn. Chính khoảnh khách "Mặt Khuất Của Tamon-kun" phơi bày tàn nhẫn ấy lại khiến trái tim Utage rung động theo cách không ngờ tới. Cô nhận ra mình đang run run với tờ giấy ướt nhòe nắn nót dòng chữ: "Đêm nay sẽ mua thuốc cho con gái, làm phiền Utage-san tưới hoa giùm..." thay vì lời bi kịch tình ái như trong các bản ballad F/ACE thường hát. Thứ tình cảm chớm nở trong cô đã dần chuyển từ sự sùng bái mù quáng sang nỗi xót xa khắc khoải trước một con người đang cố học cách đứng vững bằng đôi chân trần.