Dưới ánh nắng tháng Tư rực rỡ, cái tên "Mặt Trời Chiếu Rọi Thanh Xuân" khoác lên bệnh viện phục hồi chức năng tâm thần một vẻ ngoài đầy nghịch lý. Thứ ánh sáng lấp lánh qua khung cửa kính vấy đầy vân tay ấy chẳng thể nào len lỏi vào góc tối trong đầu Hà Lập Vy – chàng trai trẻ vẫn đang ngồi còng lưng trên chiếc ghế đá sân vườn, hai mắt đăm đắm nhìn về phía cánh cổng sắt. 6 tháng trước, anh vẫn còn là niềm hy vọng của Homeland, công ty phần mềm đang trườn mình trên thị trường. Tay code trẻ mài đêm chong ngày dưới ánh đèn LED để thai nghén đứa con tinh thần: một tựa game sinh tồn thực tế ảo. Nhưng khi caffeine và tham vọng dâng lên quá ngưỡng, thế giới của Hà Lập Vy bắt đầu xiêu vẹo. Anh đốt phẳng ngân sách của phòng R&D cho những NPC mang khuôn mặt đồng nghiệp, tích hợp hệ thống blockchain "chống hacker thế hệ mới" làm game nặng như cục gạch. Cái kết đắng đến khi bảng kiểm toán đỏ lòm, lá đơn đề nghị khám tâm thần từ chính sếp cũ đã đưa anh đến đây – nơi mặt trời rọi thanh xuân mà không sưởi ấm được trái tim người mất phương hướng. Trong căn phòng trị liệu màu xanh lá nhợt nhạt, nơi mùi thuốc sát trùng lưu cữu cả thập kỷ, Lập Vy dần gặp những mảnh đời không kỳ lạ kém anh: - Ông cụ đài loan ngâm nga hát "Điệu buồn phương Nam" mỗi sáng, tưởng mình là nghệ sĩ Thành Thái tị nạn năm xưa - Cô bé tuổi teen tự xưng Sói Hoang, chuyên trộm thìa nhôm từ nhà bếp để đúc "thần kiếm diệt ác" - Bác tài xế taxi khóc ròng suốt hai tuần vì tin Greta Thunberg là nữ thần hồi sinh từ Atlantis Nhưng kỳ lạ nhất là Lâm Xuân Xuân – cô gái 23 tuổi với đôi mắt linh hoạt chẳng hợp với danh phận "bệnh nhân rối loạn nhân cách chống đối xã hội". Giữa đồng phục xám xịt của trung tâm, Xuân Xuân vẫn diện chiếc váy hoa nhung tím đã sờn gấu, tay lúc nào cũng ghì chặt quyển sổ da. Buổi trị liệu nhóm đầu tiên, khi bác sĩ yêu cầu mô tả cảm xúc bằng màu sắc, Xuân Xuân đột ngột đứng lên hót vang: "Tâm hồn em là chùm bóng bay đứt dây – xanh đỏ tím vàng cái nào cũng được!" rồi phá lên cười như chưa từng biết đến hai chữ "an toàn tâm lý". Dần dà, giữa những góc hành lang náo loạn tiếng leng keng xe đẩy thuốc, lạc thú đơn thuần của Hà Lập Vy là ngồi quan sát Xuân Xuân. Cô ngốn cả tá sách tiểu thuyết ngôn tình của Thái Lan lẫn Paulo Coelho, hát vu vơ những bài bolero lạc điệu nửa đêm, thậm chí từng dụ Vy cùng trốn sang khuôn viên bệnh viện đa khoa bên cạnh để... ăn cắp nhân sâm về nấu trà. "Trại giam này chán phèo! Phải tự thân vận động chứ anh bạn" – cô nháy mắt khi hai người hì hục thổi bếp củi cắm trại giữa khu tiểu cảnh. Dưới cái nắng vàng rười rượi sáng nay, khi Xuân Xuân bỗng dúi vào tay anh chiếc USB giấu trong túi áo giữa phút tản bộ, Lập Vy mới giật mình nhận ra trong cái chốn được mỹ miều gọi là "Mặt Trời Chiếu Rọi Thanh Xuân", có lẽ những tia nắng duy nhất le lói đều đến từ những linh hồn lỡ tam sao thất bản như cô – người mải mê tin rằng việc bị giam cầm trong bốn bức tường làm tăng giá trị cho câu chuyện đời mình sau này.