Ánh nắng chiều vương trên bục cửa, ông lão ngồi lặng bên chiếc bàn gỗ cũ. Ngón tay run run lật từng trang nhật ký đã ố màu, nhưng những dòng chữ nguệch ngoạc năm nào giờ đây tựa mật mã xa lạ. Căn bệnh quái ác đã đánh cắp Memori của vị bác sĩ từng lừng danh ấy từng chút một - đôi khi ông dừng lại giữa cầu thang, không nhớ mình định lên hay xuống, những buổi sáng thức dậy gọi tên người vợ đã khuất bằng giọng run rẩy. Tiếng chuông cửa vang lên lúc chạng vạng khiến ông giật mình. Bóng người đàn ông trung niên đứng im ngoài hiên, vali mòn góc đặt bên chân, đôi mắt hằn những nếp nhăn lo âu. "Ba...", giọng nói ngập ngừng vang lên sau mười năm xa cách. Căn phòng như nín thở giữa khoảng lặng đầy xương xẩu của quá khứ. Ngày đầu tiên, hai cha con ngồi đối diện trong im lặng như hai hòn đảo biệt lập. Cho đến khi chiếc đài cũ kỹ trên giá sách bỗng oằn oại phát ra khúc nhạc Chopin rè rè. Ánh mắt ông lão chợt sáng lên: "Mẹ con thường nghe bản này khi mang thai con". Memori đầu tiên được khơi dậy như ngọn lửa con nhen nhóm giữa đêm đông. Từng mảnh ký ức dần hồi sinh qua những vật dụng tưởng chừng vô tri - chiếc ống nghe bạc màu trong ngăn tủ thuốc gợi lại trận cãi vã kinh hoàng khi cậu con trai nhất quyết từ bỏ nghề y, tấm ảnh phai màu chụp hai cha con câu cá bên hồ Trị An khiến đôi tay nhăn nheo của ông lão run rẩy nắm lấy tay con. Những Memori chập chờn ấy như di chỉ khảo cổ mà họ cùng nhau ghép mảnh. Có đêm ông chợt tỉnh giấc, gọi tên con trai bằng giọng rõ ràng đến kinh ngạc: "Long này, lục tủ tìm hộ ba chai rượu táo mèo ngâm năm con thi đại học". Rồi chính ông lại ngỡ ngàng khi thấy chai rượu vẫn nguyên vẹn niêm phong sau hai mươi năm. Ký ức trở thành trò đùa trớ trêu của não bộ, nhưng trong khoảnh khắc mong manh ấy, họ tìm thấy nhịp cầu nối. Những chiều tà ngồi bên hiên, người cha đôi khi kể lẫn lộn giữa quá khứ và hiện tại, nhưng người con đã học cách lắng nghe cả những điều không được nói ra - nỗi ân hận trong cái siết tay khi ông nhắc tên vợ, nỗi cô đơn giấu sau câu mắng yêu "thằng hậu đậu" lỡ làm vỡ ấm trà cổ. Mỗi Memori được hồi phục tựa cánh hoa mong manh giữa bão, nhưng đủ ấm áp để xua tan lớp băng giá bao năm.